Chỉ Muốn Có Em - Chương 01
Mười hai giờ trưa một ngày đầu hè miền Bắc.
Tại nhà hàng lẩu nướng Happy House, hai chục nồi lẩu đang đồng thời bốc khói nghi ngút cùng mùi thơm nức mũi khiến người ăn phải toát mồ hôi mà xì xụp trong điều hòa mát lạnh.
Trần Huy Khánh, anh chàng “play boy” hai mươi tư tuổi, mới từ Mỹ về Việt Nam được một tuần, đang nhăn nhó ôm trán kêu ca, vẻ mặt ảo não. Sao ông bô bà bô lại bắt hắn về Việt Nam xem mắt vợ chưa cưới thế không biết? Hắn còn muốn ăn chơi, chưa muốn bị trói buộc chút nào. Mới có hai tư, vừa tốt nghiệp đại học bên Mẽo, đời vẫn còn tươi đẹp lắm.
Cái mặt muốn nhảy cầu của Khánh làm Trường phì cười. Anh em lâu ngày không gặp, thế mà vừa ngồi xuống cậu ta đã dọa Trường mất hứng ăn uống rồi. Trường lắc đầu ngao ngán.
– Mày có để anh ăn không Khánh? Nhìn mày mà anh muốn đi nhảy cầu theo mày.
– Anh có trong hoàn cảnh của em đâu mà biết. Đang yên đang lành, tự dưng ông bà bô ép về Việt Nam xem mặt, ổn thì cưới liền tay, thế thì còn gì là đời trai nữa chớ?
Khánh chán nản thở dài, gẩy gẩy mấy con tôm tươi rói trước mặt rồi bỏ vào nồi lẩu vừa sôi. Trường nhướng mày, đưa đôi đũa dìm mấy con tôm đang dần chuyển màu đỏ au trong nồi lẩu rồi phán.
– Nhất chú còn gì.
– Nhất con mẹ gì, nhìn thộn bỏ mẹ ra, em thích gái phải như kia kìa.
Khánh nói rồi chỉ chỉ mấy con bé ngực to mông nở thích khoe hàng vừa bước vào nhà hàng, ánh mắt thèm thuồng rồi liếm mép.
Phạm Minh Trường hơn Trần Huy Khánh hai tuổi. Trường là hàng xóm với Khánh từ ngày nhỏ. Anh em chơi với nhau cũng ngót hai chục năm trời, có chuyện vui buồn gì cũng chia sẻ cùng nhau. Lâu lắm Khánh mới về Việt Nam, đương nhiên hai anh em phải họp mặt rồi.
Trường liếc dáng bộ dâm tà của Khánh rồi cười cười, gạt thêm rau vào nổi lẩu. Bỗng, Khánh giơ cái màn hình điện thoại to tổ chảng ra trước mặt Trường, giọng khinh bỉ.
– Facebook nó này, màu tím mộng mơ nhá, hặc hặc.
Trường ngó qua màn hình điện thoại. Con bé mà bố mẹ thằng Khánh ngắm cho cũng ngon đấy. Có điều, hình như có gì đó sai sai với độ giàu có của nhà thằng này.
– Trẻ thế. Nhân viên quán pizza à? Bố mẹ mày chọn chuẩn đấy, tha hồ ăn pizza.
Trường nhếch miệng, đôi mắt chăm chú vào tấm hình cô gái xinh đẹp mặc áo phông đồng phục màu cam của quán pizza. Nụ cười tươi như hoa, đôi mắt nai ngây thơ dịu dàng của cô gái ánh lên nét hồn hậu chân phương. Rất tự nhiên và cuốn hút, đặc biệt là ảnh thật, không qua bất cứ phần mềm chỉnh sửa nào, quả thực hiếm có khó tìm trong thời đại này.
Khánh cười sằng sặc trước câu nói có chút mỉa mai của Trường. Đúng là chính hắn cũng ngạc nhiên khi biết con bé đó làm thêm cái công việc vốn không dành cho tiểu thư cành vàng lá ngọc như con nhỏ này.
– Đm, nhà nó giàu nứt ra, đếch hiểu sao đi làm nhân viên pizza, mà hình như nó còn đi giao pizza đấy. Nắng như thiêu, ở trong điều hòa chả thích lại thích mài mặt ra đường. Chắc điên mẹ rồi.
Tiểu thư nhà giàu mà trời mùa hè nóng rát mặt thế này chịu khó đi giao pizza? Kể cũng lạ. Không hiểu sao Trường lại tò mò hỏi:
– Có người yêu chưa?
– Đương nhiên là chưa thì hai bên mới gán ghép. Bố mẹ nó nói thế. Còn thực tế thế nào ai biết.
– Mày không thích thật đấy à?
Trường hỏi với vẻ mặt nghiêm túc làm Khánh sững lại, suýt thì sặc miếng thịt bò dai nhách chưa kịp chín.
– Đừng nói là anh thích nó đấy nhé.
– Thích mẹ gì. Tò mò thôi.
Gò má Trường hồng hồng, thái độ lúng túng làm Khánh tủm tỉm.
– Hay anh đóng giả em đi. Gặp nó cho biết. Đẹp zai như anh chắc nó đòi bố mẹ em cưới gấp quá. Cho bố mẹ em chừa cái tội thích gán ghép linh tinh. Há há há.
*****
Những ngày sau đó, Nga không hay biết có người bám theo cô đến những nơi cô giao hàng, kiên nhẫn một cách khó hiểu. Trường cũng không giải thích được tại sao mình lại thích nhìn dáng bộ tất bật, nụ cười tươi rói khi gặp khách hàng của cô ta đến thế. Cô ta rất chăm chỉ, cố gắng, chuyên tâm trong cái công việc cực nhọc với một tiểu thư con nhà điều kiện. Tại vì sao?
Điều làm Trường thấy vui, đó là có vẻ việc Nga chưa có người yêu là thật. Bởi suốt một tháng nay theo đuôi cô, Trường hoàn toàn không thấy bóng dáng anh chàng nào. Cũng rất là khó hiểu, bởi môi trường Nga học tập toàn con trai. Cô ta thì có thể xem là hot girl được. Vậy là… Cô ta kiêu đến thế sao?
Chính những điều khó hiểu cùng sự say mê khó giải thích khiến Trường quyết định lộ mặt, đặc biệt khi Nga bước vào căn chung cư rẻ tiền đầy tệ nạn xã hội trước mặt. Trường cảm thấy có chút lo lắng. Sẵn gói thức ăn cho con cún Alex vừa mua trên tay, Trường bước theo Nga vào bên trong, chen chân trong đám người đông đúc trước thang máy chật chội bẩn thỉu, làm một nhân viên giao hàng giống như Nga.
Tòa chung cư trước mặt Nga hết sức bẩn thỉu, lôi thôi lếch thếch, bon chen mãi cô mới gửi được chiếc xe máy cà tàng để đứng trước cửa thang máy đông như trảy hội chờ được bước vào sau hai đợt ra rìa. “Nhường nhịn” mãi, cuối cùng lượt thứ ba còn có mỗi Nga và một thanh niên trẻ không ai khác ngoài Trường. Nga ngài ngại không nhìn mặt Trường, cô bước vào thang máy, trong lòng thầm đánh giá. Anh ta khá cao, mặc một bộ quần áo thể thao màu trắng thơm nức mùi xả vải, mà thôi, Nga cũng chẳng cần quan tâm làm gì cho mệt, điều cô quan tâm lúc này là người đặt chiếc pizza trên tay cô có ra nhận ngay cho cô đỡ phải chờ đợi mà thôi.
Thang máy có mỗi Nga với Trường làm Nga có đôi chút e ngại, cô cảm thấy người kia cứ nhìn mình như có gì đó săm soi từ đầu đến chân. Chắc anh ta không biến thái như trong phim đâu nhỉ? Nga tự trấn an bản thân mà trống ngực cứ đập thình thình, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Một hồi cũng đến tầng hai mươi, Nga vội bước ra, ai dè, anh ta cũng bước theo sau Nga. Cô quyết định mặc kệ, nhanh chóng đi tìm phòng 2021 để giao pizza cho khách. Phòng 2021 đây rồi, cửa nhà không khóa mà đang hé mở, Nga chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy… âm thanh ám muội phát ra cách cửa không xa làm cô nóng mặt.
– Uhm… ah… uhm… a… a…
Qua khe cửa hé kia, không cố tình nhìn mà đập vào mắt Nga là một người đàn ông trung niên đang diễn phim con heo với một cô gái trẻ. Phim người lớn sống động ngay trước mắt hiếm có khó tìm và đặc biệt chấn động với một đứa con gái ở tuổi hai mốt chưa một lần yêu như Nga. Người cô nóng ran cả lên. Cô nên coi như không biết mà bấm điện thoại gọi họ ra nhận pizza hay gõ cửa đánh động cho họ?
– Ra nhận hàng đi ông ơi!
Nga tròn mắt, cả khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng vì cảnh vừa xem. Trường xông lên trước Nga, đập cửa đánh rầm làm cánh cửa mở tung ra. Hai người trong kia giật mình hoảng hốt. Cô gái trẻ vội đẩy người đàn ông kia ra rồi chạy vào nhà vệ sinh gần đó, còn lão kia thì thẹn quá hóa giận, mặt đỏ tía tai mặc vội cái quần đùi vào rồi bước ra gầm lên:
– Đến giao hàng sao không gọi điện báo?
– Cháu… cháu gọi lúc đến chung cư rồi mà, chị nhà chú nhận điện thoại…
Nga lúng túng thanh minh, cô cũng có muốn làm họ xấu hổ đâu cơ chứ, tại cái tên lanh chanh này cả! Mà, họ thật sự cũng quá bất cẩn, ban ngày ban mặt mà không đóng chặt cửa lại cho thiên hạ được nhờ.
Lão già vẫn quát lên:
– Tao không mua nữa, chúng mày cút hết đi!
Thế này thì quá quắt quá, Nga đã lặn lội tận bảy cây số đến đây, bon chen trên đường, qua cả đống xe cùng người trong cái chung cư rách này để cuối cùng nhận về lời bom hàng thế này sao? Nga chưa kịp quát lại thì Trường đã cầm gói hàng màu đen đập xuống trước cửa nhà ông ta, lạnh giọng.
– Trả tiền. Hàng này đã mua, miễn trả lại!
– Tao đéo trả, mày làm gì được tao? – Lão già gân cổ lên, chân đạp mạnh gói hàng ra ngoài.
Bốp!
Trường tức lên vung tay bạt cho lão một bạt tai làm lão điên tiết, một tay ôm cái má đỏ lựng, tay kia vung vẩy chỉ chỏ gào thét.
– Tao… tao báo công an mày đánh người… cho mày tù mọt gông! Em, đưa anh điện thoại!
Thấy cô gái kia lập cập chạy ra đưa cho lão điện thoại, Nga xanh mặt kéo tay Trường đi. Dẫu sao cô và anh ta cũng cùng hội cùng thuyền, và nếu Nga là đàn ông như hắn thì Nga cũng hành động thế, có khi còn hơn thế, cơ mà cô và anh ta đang là kẻ sai khi đánh người. May sao Trường cũng bước theo làm Nga khẽ thở phào. Quay lại hành lang chờ thang máy, Nga mới nhẹ nhõm mà ôm ngực vỗ vỗ rồi quắc mắt nhìn Trường, rồi… Nga sững lại mất mấy giây, lòng thầm cảm thán không thôi! Hắn đẹp trai quá! Vẻ đẹp trai kiểu lạnh lùng mà con gái thích là đây. Mọi đường nét trên mặt hắn đều sắc, ngũ quan thanh tú như trong game fantasy luôn vậy… Nga ngơ ngẩn ngắm Trường quên cả tức giận. Ai dè, nét mặt lạnh lùng kia nhanh chóng chuyển thành một nụ cười nhếch mép:
– Nước miếng chảy ra kìa.
Nga giật mình rồi xấu hổ, chợt nhớ ra đang bực hắn, cô cau có:
– Sao anh đánh lão ta làm gì? Cứ để yên cho tôi giải thích rồi bắt lão nhận hàng, giờ lại phải mang hàng về, bà chủ ghét tôi chết mất.
Trường thở dài, lắc đầu:
– Bao nhiêu?
– Bao nhiêu cái gì?
– Cái bánh trên tay cô.
À… ra hắn cũng tử tế ghê. Nga áy náy xua tay:
– Thôi… không cần anh mua giúp tôi đâu.
– Ai mua giúp cô, tôi cho cô vay rồi đưa tôi ăn hộ. Đang đói đây.
Nga lại tròn mắt trước câu trả lời này. Thật hay đùa, đùa hay thật nhỉ?
– Anh khôn thế bao giờ mới chết?
– Đói thì chết ngay chứ bao giờ. Đưa nhanh nào. Đói chết mất!
Nga đoán hắn đùa, mua giúp thì cứ bảo mua giúp còn giả bộ cho vay. Cô đưa hắn cái bánh trên tay rồi kéo khuỷu tay hắn về phía cầu thang thoát hiểm, có chút lo lắng nói:
– Ra kia ngồi ăn luôn đi không đau dạ dày bây giờ!
Trường phì cười bước theo Nga. Nga mở cửa thoát hiểm rồi ngồi xuống chân cầu thang. Trường ngồi xuống cạnh Nga, mở hộp pizza hải sản cỡ trung thơm ngon ở cửa hàng pizza Hồng Ngọc nổi tiếng mà Nga đang làm thêm trong quãng thời gian học đại học năm ba này. Mùi pizza bốc lên thơm nức mũi.
Trường quay sang hỏi Nga:
– Ăn không?
Trường bẻ một miếng bánh đưa cho Nga, mà cô lắc đầu. Chuyện ban nãy vẫn còn làm cô chưa hết run, cả cái chuyện… đỏ mặt kia nữa, nghĩ lại là cô chẳng còn tâm trạng đâu mà ăn với uống. Trường thấy Nga từ chối thì cầm miếng bánh đó đưa lên miệng cắn ngon lành. Nga bĩu môi.
Bỗng Trường nhìn Nga bằng ánh mắt hiếu kỳ, tủm tỉm hỏi:
– Ban nãy… thấy hết chưa?
– Thấy… thấy cái… cái gì?
Nga run run nhìn Trường, mặt lại đỏ ửng lên, cả tai cũng đỏ lựng luôn. Trường cười cười ghé tai Nga.
– Làm bao giờ chưa?
Nga đứng bật dậy. Tên dê xồm quá sức vô duyên! Sao hắn có thể hỏi cô câu đó chứ? Chết tiệt! Đúng là cái đồ biến thái, cảm nhận ban đầu của Nga về hắn đúng là không sai mà. Cơn tức giận làm Nga rơm rớm nước mắt. Nhìn cái dáng bộ vẫn đủng đỉnh ăn của Trường mà Nga tức xì khói.
– Cho anh cái bánh đấy. Tôi đi đây.
– Nguyễn Thanh Nga. Cảm ơn!
Trường nói rồi vẫy tay chào Nga. Hắn biết tên cô sao? À… Có lẽ hắn đã đọc cái tên “Nguyễn Thanh Nga” gắn trên ngực áo, chắc chắn hắn cũng tranh thủ soi nơi vun đầy đó của Nga luôn rồi. Xì, sao hôm nay cô lại đen đủi thế không biết? Nga cầu mong sẽ không bao giờ gặp lại hắn, mãi mãi không bao giờ gặp lại!