Chỉ Muốn Có Em - Chương 06
Nga sợ hãi nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại trước ba mẹ. Cô đã lớn, cô có quyền yêu thương ai đó chứ. Ngày xưa ba mẹ cô mới hai mươi tuổi đã lấy nhau rồi kia mà. Cô hơi run nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh, vui vẻ nhìn hai người trung niên trước mặt nhoẻn miệng cười:
– Ba mẹ đi xem kịch về rồi ạ? Con giới thiệu với ba mẹ, anh Vinh, anh ấy là bạn trai của con.
– Cháu chào cô chú.
Mẹ Nga nhìn Vinh một lượt, không biểu lộ cảm xúc. Ba của cô thì có chút bực bội, ông lên tiếng:
– Hai đứa vào nhà đi, ở đây tối tăm nhiều muỗi lại sốt xuất huyết.
– Dạ.
Nga vui vẻ kéo tay Vinh vào nhà. Vinh có vẻ không vui khi chạm mặt bố mẹ cô, nhưng anh cũng theo cô vào phòng khách. Cô tươi cười kéo anh ngồi cạnh mình trên bộ sô pha da nâu đắt tiền.
Ba mẹ cô ngồi xuống đối diện. Buổi ra mắt bất đắc dĩ thế này là điều mà Vinh và cô đều không lường trước, nhưng đâu có sao phải không? Vinh và cô thật lòng yêu nhau, cô và anh cũng đã biết nhau rất lâu rồi mà.
Mẹ cô gượng cười hỏi han Vinh những điều mà các vị phụ huynh luôn quan tâm với “đối tượng” của con cái mình:
– Cháu còn đi học hay đã đi làm rồi? Nhìn cháu chắc cũng độ tuổi em Nga nhà cô chú nhỉ? Trẻ quá!
– Dạ, cháu đang học năm cuối cùng khoa với em Nga cô ạ. Cháu có làm thêm ở nhà hàng mà em Nga làm.
Vinh lễ phép trả lời. Cô cũng tin người như anh chẳng có vị phụ huynh nào chê trách được. Anh tuấn tú, duyên dáng, ngoan ngoãn lễ phép. Thái độ lẫn phong cách đều toát lên vẻ thông minh chững chạc. Cô tự hào tiếp lời Vinh:
– Anh Vinh học giỏi lắm mẹ ạ. Giỏi nhất khoa con, là niềm tự hào của thầy cô và là thần tượng của bọn con đấy ạ.
– Con im đi! Mẹ không hỏi con!
Mẹ cô gắt lên. Nhìn sắc mặt ba mẹ, Nga biết họ không vui. Chắc chắn họ không mong cô yêu đương khi họ đang có ý giới thiệu cho cô tên biến thái đó.
Nga xịu mặt. Vinh quay sang cô mỉm cười an ủi, ánh mắt anh lúc này làm cô cảm thấy yên tâm cùng tin tưởng.
– Thế bố mẹ cháu đang công tác ở đâu?
Mẹ cô lại cười cười hỏi tiếp. Mặt Vinh thoáng tái đi. Cô bỗng cảm thấy xót anh, liền trả lời thay anh:
– Mẹ… con yêu anh ấy chứ có phải yêu gia đình anh ấy đâu… Mẹ quan tâm chuyện này làm gì?
– Nga! – Mẹ cô lại gắt lên với cô. Cô bĩu môi phản đối.
– Dạ, bố cháu trước là thợ mộc, nhưng giờ mất sức không làm nữa, còn mẹ cháu bán bún ở chợ X ạ.
Ba mẹ cô đều im lặng sau câu trả lời thật của Vinh. Cô biết bố mẹ cô không hề ưng anh. Mà cô kệ, cô ưng là đủ rồi. Cô kéo tay Vinh, siết chặt như để tiếp thêm tự tin cho anh.
Mẹ cô chứng kiến một cảnh trước mặt, lạnh giọng:
– Con Nga nhà cô chú còn trẻ, cô chưa muốn nó yêu sớm, cháu hiểu chứ?
– Mẹ… ngày xưa ba mẹ hai mươi tuổi đã kết hôn cơ mà?
Mẹ cô lườm cô đỏ cả mắt. Cô ấm ức, hậm hực. Còn Vinh, anh cúi đầu, im lặng. Anh hiểu bố mẹ cô ngăn cản mối quan hệ này. Chỉ cần nhìn ngôi nhà đẹp như biệt thự trên một con phố lớn của gia đình Nga là cũng đủ hiểu chênh lệch giữa cô và anh, không kể đến những khoản tiền chìm nổi mà ba mẹ cô kiếm được hàng ngày từ hiệu thuốc to đùng nằm ngay cổng bệnh viện lớn. Có phải vì nguyên nhân đó mà lâu nay Vinh cứ chần chừ không dám đến với cô, bởi cô có chút bất ngờ khi Vinh biết địa chỉ nhà cô.
– Cháu hiểu cô ạ.
Vinh trầm giọng, vẻ cam chịu hiện rõ trên gương mặt thanh tú.
– Anh!
Nga lại quát lên với Vinh. Cô rưng rưng nước mắt. Cô không muốn, không muốn điều này một chút nào. Ba mẹ cô rất thương cô kia mà, cô không tin ba mẹ không đồng ý mối quan hệ này một khi hiểu cô yêu Vinh đến mức nào. Cô hít một hơi rồi đanh giọng:
– Ba, mẹ, con yêu anh Vinh và sẽ chỉ yêu anh ấy thôi. Ba mẹ đừng mong con lấy Trần Huy Khánh.
Ba mẹ cô ngạc nhiên nhìn cô rồi nhìn nhau, có lẽ hai người không ngờ cô lại biết chuyện này khi ba mẹ cô chưa nhắc gì về hắn với cô. Ba cô lúc này mới lên tiếng:
– Con còn trẻ lắm, con không hiểu chuyện. Muộn rồi, con lên phòng học bài đi.
– Ba… ba lúc nào cũng thương con nhất cơ mà, ba… con yêu anh Vinh lắm… huhuhu…
Nga khóc trong ấm ức, vừa gạt nước mắt cô vừa huých khuỷu tay Vinh như muốn anh van xin ba mẹ cô cùng với cô. Có phải xấu hổ đến mức nào cô cũng quyết phải thuyết phục được ba mẹ cô đồng ý cho cô yêu Vinh. Chỉ là, Vinh vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
– Lên phòng! Đừng để mẹ phải dùng biện pháp mạnh với con!
– Không… con không lên. Anh Vinh, anh đừng nghe ba mẹ em, đừng xa lánh em… huhuhu…
Nga níu tay Vinh. Ba mẹ cô thở dài, họ bất lực trước sự bướng bỉnh của cô con gái ngốc nghếch. Vinh khẽ gỡ tay Nga ra làm cô hoảng hốt. Có lẽ nào anh chấp nhận từ bỏ cô thật sao?
– Nga, em lên học bài đi. Anh về đây. Cháu chào cô chú!
– Không… em không lên…
Nga lắc đầu nguầy nguậy. Vinh gạt tay cô rồi đứng lên. Vinh đã bị động đến tự ái, tự ái của đàn ông là điều gì đó rất to có phải không? Cô cũng không biết nữa, cô chỉ biết Vinh cứ vậy đi thẳng ra khỏi cửa.
Nga định đứng dậy chạy theo Vinh thì mẹ cô đã quát giật giọng:
– Con còn coi ba mẹ là ba mẹ con thì đi lên phòng!
Nga hậm hực khóc rồi bỏ lên trên phòng. Cô cũng giận Vinh, tại sao Vinh lại bỏ mặc cô như thế, nếu Vinh tỏ rõ tình cảm của anh dành cho cô, van xin ba mẹ cô, biết đâu chuyện đã khác? Cô nghĩ rồi lại khóc, khóc ướt đầm cả gối.
Có tiếng gõ cửa phòng, cô chẳng muốn mở, tiếng mẹ cô vang lên:
– Nga, mở cửa cho mẹ.
Nga nghĩ một hồi rồi cũng ra mở cửa. Cô muốn xin mẹ cho cô được yêu Vinh.
Mẹ cô ngồi xuống mép giường cạnh cô. Mẹ khẽ vuốt tóc cô, đôi mắt yêu thương của người mẹ nhìn đứa con gái còn ngu dại làm cô thấy nhồn nhột. Mẹ muốn khuyên nhủ cô bỏ Vinh đấy mà.
– Chuyện con với thằng Vinh đến đâu rồi?
– Con với anh ấy… yêu nhau như mọi người thôi ạ.
Nga đỏ mặt, cô biết mẹ cô quan tâm điều gì. Cô có nên nói dối là cô và anh đã đi quá giới hạn để được mẹ cô cho phép không? Cô suy nghĩ vài giây rồi nói tiếp:
– Con đã… không tiếc gì anh ấy mẹ ạ.
Mẹ cô sững người, đanh mặt rồi dịu lại. Mẹ nhẹ nhàng nói tiếp:
– Thời đại bây giờ cũng khác rồi. Mà Nga này, con đã biết Khánh rồi phải không?
– Con gặp anh ta rồi. Hôm nay chính anh ta đã đến tìm con.
– Ừ. Gia đình Khánh và gia đình chúng ta có quen biết từ lâu, đều trong ngành dược. Khánh học đại học bên Mỹ, giờ mới về Việt Nam, ba mẹ tính để hai đứa gặp nhau, không ngờ Khánh lại đến gặp con sớm thế. Cậu ta rất đẹp trai đúng không?
Mẹ Nga cười cười. Cô thì giãy nảy lên. Cô không ưa tên đó một chút nào. Đẹp trai thì sao chứ, cô chẳng cần, cô chỉ cần Vinh thôi!
– Con không thích anh ta. Biến thái. Trơ trẽn. Kinh khủng lắm. Con chỉ thích anh Vinh thôi mẹ…
– Chuyện hôn nhân là chuyện cả đời. Gia đình bên nhà chồng rất quan trọng. Con nên nhìn rộng ra, cứ cho bản thân và người khác cơ hội, con hiểu không? Ba mẹ cũng hiểu con yêu Vinh, ba mẹ sẽ không cấm đoán con với cậu ta, chỉ có điều ba mẹ không thích tướng mạo cùng điều kiện nhà cậu ta. Con cứ suy nghĩ kỹ lời mẹ nói.
Nghe đến không bị cấm đoán mà Nga thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên ba mẹ đúng là ba mẹ cô mà, cô ôm chầm lấy mẹ mà cảm động. Mẹ cô âu yếm đưa ngón tay chí vào trán cô rồi cười. Đang buồn vì mối tình đầu bị ngăn cản như trong phim, lúc này đây cô lại ngập tràn hạnh phúc. Có thế nào ba mẹ vẫn chiều chuộng cô, vẫn muốn cô được hạnh phúc dù họ lo lắng cho cô nhường nào.
*****
Mẹ vừa ra khỏi phòng, cô lại cầm điện thoại nhắn tin cho Vinh. Cô muốn báo cho Vinh biết là ba mẹ cô không cấm cô và anh yêu nhau. Ai dè, vừa cầm điện thoại, dòng tin nhắn Vinh nhắn cho cô từ lúc nào làm cô chết điếng:
“Mình dừng lại nhé Nga.”
Anh buông tay cô dễ dàng vậy sao? Cô lắc lắc đầu. Không… cô không muốn! Cô vội gọi lại cho anh. Ơn giời, sau năm hồi chuông anh cũng bắt máy.
– Anh… anh bỏ em dễ dàng thế sao? Anh nói anh yêu em cơ mà, yêu mà thế à?
– Anh nghĩ đó là điều tốt nhất. Gia đình anh… anh sợ làm em khổ…
– Không… khổ mấy em cũng chịu được… chỉ cần anh ở bên em thôi… em biết hết rồi… bố anh mới đi trại về…
Đầu dây bên kia im lặng một lát. Có lẽ Vinh không ngờ cô lại biết chuyện này.
– Em biết vậy mà vẫn không ngại hả Nga?
– Em không ngại, em chỉ cần anh thôi.
– …
Sau vài giây im lặng, âm giọng Vinh trầm xuống:
– Vậy… còn ba mẹ em, ba mẹ em không chấp nhận cho anh yêu em.
– Em đã thuyết phục được ba mẹ em rồi. Ba mẹ rất thương em.
– …
– Anh… anh đừng xa em nhé, có được không anh?
– …
– Ừ. Thôi em ngủ đi. Muộn rồi.
Nghe Vinh “ừ” một tiếng mà cô nhẹ hết cả người. Cô lại nũng nịu anh:
– Anh hứa đi. Đừng bao giờ rời xa em, hứa đi anh Vinh!
– Ừm. Anh hứa. Vậy được chưa? – Có tiếng phì cười nhè nhẹ làm cô lâng lâng hạnh phúc.
– Hì hì, được rồi. Anh cũng ngủ ngon nhé. Nhớ mơ đến em đấy!
– Anh biết rồi. Vậy nhé, anh cúp máy đây.
– Vâng…
Nga lưu luyến nghe tiếng tít tít từ đầu bên kia. Vinh yêu cô. Cô là đứa con gái đang yêu và được yêu. Cô nghĩ rồi tủm tỉm cười thầm, lòng miên man vui sướng nghĩ đến Vinh, nghĩ đến nụ hôn say đắm bên anh.
Vinh nghỉ việc ở nhà hàng mụ Liễu thì anh sẽ làm gì nhỉ, hay anh tạm thời tập trung cho khóa luận tốt nghiệp. Đúng là thời gian này anh nên tập trung hoàn thành khóa luận. Thấy nick facebook của anh vẫn sáng, cô lại nhắn cho anh:
“Mai anh có lên trường không?”
Chờ một lúc không thấy Vinh nhắn lại, Nga có chút bực bội, cô thầm hiểu anh đang bận nên cô vẫn kiên nhẫn chờ. Bỗng Nga thấy có nick lạ kết bạn với cô. Thì ra là Trần Huy Khánh. Hắn cũng dùng facebook. Cô ngó qua facebook hắn rồi chợt cảm thấy buồn cười. Hắn không có bất cứ người bạn nào. Hình như hắn mới lập nick. Ảnh avatar là ảnh hắn chụp dưới chân tượng nữ thần Tự do ở New York, điệu bộ hắn bắt chước tượng khá là hài hước. Cô đương nhiên mặc kệ hắn.
Một hồi, Vinh nhắn trả lời cô:
“Anh có. Mai em không có lịch thi phải không?” –
Nga tủm tỉm. Vinh biết điều này… đúng là lâu nay Vinh có quan tâm đến cô thật chứ không phải anh nói dối cô.
“Vâng. Mà em vẫn lên trường với anh nhé.”
“Ừ. Mai vào thư viện ôn thi cùng anh.”
Nga sung sướng vâng dạ. Được Vinh quan tâm, cô đang là kẻ hạnh phúc nhất trên thế giới này. Nụ cười hạnh phúc còn theo cô vào trong tận những giấc mơ ngọt ngào nhất.
Hai năm đằng đẵng ôm ấp một bóng hình, không ngại vất vả mưa nắng vì anh, được anh yêu, cô có cảm tưởng như mình đang ở tận cùng hạnh phúc, chẳng cần quan tâm bao nhiêu bão giông chờ đợi mình trên con đường mà cô lựa chọn. Tuổi trẻ chính là như vậy, ngu ngốc, dại khờ, sai lầm, vấp ngã để trưởng thành. Chỉ là cô không biết… có những vấp ngã, có những sai lầm không cách nào sửa sai, nước mắt hối hận mãi mãi hiện hữu. Khôn ngoan né tránh là điều lúc này cô không sao hiểu được.
Sáng hôm sau, một buổi sáng tháng năm oi ả, Nga tự tin nhìn gương, cảm thấy mình xinh đẹp. Cô tô chút son hồng, thoa kem chống nắng nâng tông trắng hồng, chuốt cả mascara đen nhánh điệu đà rồi mặc lên người bộ váy hoa xanh tay bồng thắt nơ sau lưng. Hồi hộp hít một hơi thật sâu, cô mở cửa bước khỏi căn phòng điều hòa mát lịm để lên chiếc xe máy còi, chuẩn bị tinh thần vượt qua cái nắng chói chang của mùa hè. Vinh hẹn gặp cô ở thư viện lúc chín giờ, anh có việc nên đã lên trường từ sớm.
Nào ngờ, Nga vừa ra khỏi cửa đã thấy một chiếc xe hơi màu trắng sang trọng lạ lẫm đậu trong sân. Cô khẽ nhíu mày thắc mắc. Ai vậy nhỉ?
Nga đen mặt khi thấy Trường. Phạm Minh Trường trong thân phận Trần Huy Khánh đến gặp Nga lần thứ hai, tiếp tục chai mặt theo đuổi cô gái bướng bỉnh ngốc nghếch này dù anh cũng chẳng hiểu sao mình không mặc xác cô.
Trường mở cửa xe bước ra rồi nhướng mày. Vẻ điển trai của anh càng hiện rõ trong ánh nắng vàng rực rỡ.
– Lên xe nào vợ yêu. Đi đâu anh đưa đi?
Hắn vẫn theo đuổi cô sao? Ghê gớm thật, hắn thật quá sức lì lợm! Cô mặc kệ Trường, bước đến con xe máy cà tàng để ở góc sân có mái che. Trường cũng bước theo Nga rồi nói nhỏ bên tai:
– Anh xin phép được làm vệ sĩ của em từ hôm nay.
Nga quắc mắt với hắn chất vấn:
– Anh không thể tha cho một đứa con gái có người yêu như tôi sao?
– Tôi không nỡ để em yêu người như hắn. – Trường cau mặt, ánh mắt đầy vẻ tức giận.
– Anh thì biết cái gì? Tránh ra cho tôi đến gặp anh ấy!
– Lên xe!
Trường gằn giọng làm cô tròn mắt. Cô chưa từng nghe anh quát cô, và anh vừa quát cô. Cô ấm ức, mắt rơm rớm quát lại. Cô sợ hắn chắc?
– Tôi không lên. Anh cút đi!
– Nếu em không muốn tôi nói chuyện hắn tồi tệ thế nào với ba mẹ em thì lên xe!
Cô thật sự không biết phải làm sao với con người này! Hắn dám đe dọa cô? Cô hậm hực mở cửa xe rồi ngồi vào trong. Trường cười cười, quay sang cài dây bảo hiểm cho Nga rồi phóng xe ra khỏi cổng.
Cô không nhìn anh, lạnh giọng ra lệnh:
– Đưa tôi đến trường.
– Quyền là ở tôi.
Hắn… hắn dám? Nga tức điên khi Trường phóng xe theo một con đường hoàn toàn khác. Cô đạp chân loạn lên để anh dừng xe, mà anh mặc kệ. Cô run run lo lắng. Hắn muốn đưa cô đi đâu?
Điểm cuối Trường dừng lại cuối cùng vẫn là cổng trường cô, anh chỉ đưa cô đi theo đường khác mà thôi. Cô thở phào một hơi, lườm anh một cái. Có điều, anh vẫn phóng xe vào sâu trong sân trường. Cô giãy nảy lên:
– Anh về đi. Tôi còn phải học.
– Có vệ sĩ nào để mặc thân chủ không?
– Anh… – Cô ức nghẹn, cả khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên. Thế này thì làm sao cô có thể ở gần Vinh được nữa?
Trường tủm tỉm cười rồi lại ghé tai cô:
– Tôi và em… tốt hơn là ở khoảng cách 0 cm. Tạm thế đã.
Cái… cái gì mà “0 cm”? Lại còn “tạm thế đã”. Đúng là tên biến thái mà! Cô đỏ mặt rồi lại ấm ức. Trường tháo dây an toàn cho cô, mùi hương nam tính trên người anh phảng phất trước mũi cô, một mùi hương rất khác Vinh, rất dễ chịu. Trời đất, cô đang nghĩ cái gì thế không biết?
Nga cáu kỉnh mở cửa xe rồi bước xuống. Cô muốn nhanh chóng gặp được Vinh, nên là cô bước đi rất nhanh. Trường lấy vé gửi xe rồi nhanh chóng bước theo cô. Chân anh dài nên chỉ vài bước là lại sát lấy cô. Trời đất ơi, hắn ta cứ kè kè bên cô thế này thì Vinh sẽ nghĩ sao đây?
Nga đành mặc kệ hắn, bước nhanh lên tầng ba của tòa nhà thư viện. Vinh đã hẹn cô ở đó mà. Cô nhìn vào trong phòng tự học, không thấy Vinh. Cô hơi thất vọng, đành ngồi đó chờ. Hắn cũng ngồi xuống cạnh cô.
– Học đi. Mai em có buổi thi đấy!
Hắn thành cai ngục của cô từ bao giờ thế? Cô ấm ức, quay sang lườm hắn. Trường chỉ nhếch miệng, điệu nhếch miệng đểu giả quen thuộc. Cô mở sách vở ra ôn, lòng thầm mong Vinh mau đến. Vậy mà… cô chờ mãi, suốt một tiếng rồi mà Vinh vẫn chưa đến. Cô mở điện thoại định nhắn hỏi Vinh, bỗng Trường giật điện thoại của cô làm cô tức tím mặt.
– Không được dùng điện thoại. Em tập trung học đi!
– Trả cho tôi!
Trường cầm điện thoại của cô cất vào túi quần rồi nhướng mày. Biến thái, quá sức biến thái! Cô ngại không dám làm gì nữa, đành chịu chờ Vinh trong bực bội. Vinh đang bận gì mà không báo cho cô vậy không biết?
Thêm nửa tiếng chờ đợi rồi Vinh cũng xuất hiện ở cửa phòng. Cô hơi giận anh nhưng vẫn mừng rỡ vẫy tay anh. Anh đến gặp cô là tốt lắm rồi.
Thấy Trường ngồi cạnh Nga, Vinh có vẻ bực bội. Cô cũng biết vậy nên chỉ đứng dậy áy náy gọi Vinh:
– Anh Vinh!
Vinh bước đến bàn cô ngồi, gằn giọng với Trường:
– Mày làm gì ở đây?
Trường không trả lời, chỉ khinh bỉ nhìn Vinh. Vinh kéo Nga khỏi bàn:
– Đi, mình ra chỗ khác.
– Em dám đi khỏi đây?
Trường ngước lên nhìn Nga. Cô… quả thực cô không dám. Lỡ hắn nói chuyện Vinh quan hệ với mụ chủ nhà hàng cô làm với ba mẹ cô thì có lẽ ba mẹ cô sốc chết mất, rồi có chết ba mẹ cũng ngăn cản cô đến với Vinh. Nhưng… nếu cô không nghe Vinh, anh cũng sẽ bỏ cô. Cô biết phải làm sao đây?