Chỉ Muốn Có Em - Chương 14
Loại thuốc bổ của ông Bình làm mẹ Nga cảm thấy thèm ngủ, Nga mừng thầm khi mẹ có thể ngủ say sưa không bận bợi nghĩ ngợi lung tung. Đằng nào chuyện cũng đã là thế, hàng tháng hai mẹ con cô vẫn vào thăm ba, ba vẫn luôn động viên hai mẹ con vậy, phải cố gắng, rồi ba cũng sẽ trở về với hai mẹ con thôi. Cô cũng thường xuyên khuyên mẹ như thế, nhưng mọi lời khuyên có vẻ đều không công hiệu được bằng bài thuốc quý giá mà lại hợp túi tiền như của ông nội Khánh.
Buổi tối hôm đó, Nga ăn tạm suất cơm văn phòng khá thơm ngon mà cô thường gọi một thể cho những nhân viên ca tối cùng ăn rồi lại ra quầy thu ngân để tiếp tục công việc. Cô ghét nhất là mấy việc liên quan đến tính toán, dù việc này có vẻ đơn giản lại đầy phấn khởi với bất cứ ai yêu tiền, nhưng cô vẫn cứ ghét cay ghét đắng. Cái mặt ỉu xìu dù tiền về đều tay của cô bỗng có chút bừng sáng rồi lại đanh lại. Trường vừa bước vào quán trong sự chào đón của Trâm.
Trâm đang trong ca làm việc, con bé đã xin nghỉ vài lần khi Trường đến nên hôm nay Trâm không dám xin nữa. Trâm để Trường ngồi đó nhâm nhi cốc trà đào bốc khói rồi lại tất bật phục vụ. Trường mỉm cười nhấp môi tách trà thơm ngọt mà Nga chẳng có lý do gì để yêu cầu Hiển “hành động”. Anh đâu còn tán tỉnh cô, cô nên vui mới phải, nhưng cô chẳng biết mình vui hay buồn, buồn hay vui khi ánh mắt chất chứa nhiều nỗi niềm kia vẫn thi thoảng chiếu đến cô lúc cô không để ý, nhưng ngay khi cô phát hiện ra thì ánh mắt đó liền chuyển sang nơi khác.
Nhân lúc khách đã ngồi ổn định, Trâm tranh thủ bước đến ngồi gần Trường. Trường quay sang con bé, cười cười.
– Em có muốn ăn kem không? – Trường nói to làm Nga cũng nghe được, hoặc do cô vẫn vô thức chú ý đến họ.
Trâm e dè gật khẽ, mắt long lanh ngượng ngùng. Trường vẫy tay về phía cô.
– Bà chủ cho tôi một ly kem có được không?
– Anh không ăn à? – Trâm thắc mắc.
– Mình… ăn chung.
Trường nhìn Trâm rồi buông một câu đầy vẻ phong tình. Mặt con bé bỗng đỏ ửng lên. Chứng kiến cảnh đó chẳng vui tẹo nào, Nga bảo Hà đứng gần mang kem cho họ rồi bỏ vào toilet. Cô đúng là chỉ muốn trốn chạy thật. Anh đối với Trâm là sao? Là thực sự thích hay chỉ trêu đùa? Là muốn chọc cô ghen hay do cô đang tự ảo tưởng?
Vừa với khăn giấy lau tay, Nga lại giật mình. Thân người cao lớn mà cô thường nghĩ đến cũng bước vào khu vực rửa tay. Trường nhếch miệng khi thấy Nga trốn tránh trong đó.
– Bà chủ không lo cho nhân viên nữa sao mà vào đây… trốn?
Anh nói trúng tim đen của cô, cô ngượng nóng cả người rồi lúng túng quay sang ngước nhìn anh, quát lên:
– Ai thèm trốn… trốn gì mà…
Nga chưa kịp nói hết câu, đôi môi đẹp như vẽ của anh đã áp chặt miệng cô. Mắt cô mở to, tim cô như ngừng đập. Anh đang say mê hôn cô. Còn cô, sau năm giây mất ý thức, cô đã nhận thức được mình bị anh cưỡng hôn, khi vòng tay ấm áp kéo eo cô sát chặt thân thể đàn ông hấp dẫn, khi hơi thở còn vương vị trà đào bạc hà phảng phất trước mũi cô, khi đôi mắt hổ phách đang lim dim mơ màng ngay trước mắt cô và đặc biệt là khi bờ môi dịu dàng ấm áp đang mơn man hôn cô đầy mê hoặc, nụ hôn mà cô đã không ít lần tưởng tượng… cô muốn đẩy anh ra, cô cần phải đẩy anh ra, nhưng sao cô cứ mong phút giây này kéo dài mãi mãi?…
Nga sững lại như thoát khỏi cơn mộng mị khi thấy gương mặt trắng bệch của Trâm đối diện. Cô và anh đang làm gì thế này? Cô vội đẩy anh ra.
Trường quay lại, thấy Trâm, anh liếc con bé trong một giây rồi bước đến vặn vòi nước.
– Trâm…
Nga thực sự không biết nói gì với con bé. Là cô không đúng với nó. Cô chẳng phải đã biết tình cảm của nó và còn tạo cơ hội cho nó sao? Vậy mà… cô và anh lại hành động vậy sau lưng nó, và giờ là ngay trước mắt nó.
– Kem mang ra rồi anh à. – Trâm vẫn bình tĩnh cất lời làm Nga hơi bất ngờ về phản ứng của con bé.
– Em cứ ăn đi, mặc kệ anh. – Trường có chút cau có, mắt không nhìn Trâm.
– Vậy… em ra trước.
Trâm nói rồi quay đi. Lúc này Nga mới hoàn hồn mà quát vào cái mặt lạnh tanh đểu giả có chút thỏa mãn mà rạng ngời của Trường:
– Anh làm cái gì thế hả?
– Tôi chỉ muốn… thử một chút.
Trường tủm tỉm nhìn gương mặt đỏ gay vì đủ loại cảm xúc của Nga, nhưng cảm xúc rõ rệt nhất trong cô lúc này là tức giận. Cô tức điên lên, đập một cái vào vai anh. Ấm ức mà không làm gì được khiến mắt cô rơm rớm.
Trường cười cười, ghé tai cô:
– Em thích… đúng không?
Nga thích. Đúng là cô thích nụ hôn của anh, cô thích anh. Nhưng… cô vẫn không dám thừa nhận, không dám đối diện. Cô lạnh giọng:
– Anh đừng hành động thiếu suy nghĩ như vậy nữa. Tôi không thích một chút nào hết.
Trường có vẻ không để ý tới điều cô nói, anh ta vứt giấy lau vào sọt rồi quay đi. Nga đỏ mặt nói theo:
– Trâm đối với anh là thật lòng, anh đừng trêu đùa con bé mà tội nghiệp. Nó còn trong sáng lắm, không như… những cô gái mà anh hay chơi bời đâu.
– …
– Em muốn quản tôi?
– Anh…
Nga ức nghẹn rồi đau đớn dõi theo bóng lưng rộng lớn kia. Mệt mỏi bởi bao cảm xúc, cô vã nước vào mặt để có thể bình tĩnh trở lại, để trái tim có thể lạnh giá được như những giọt nước này chứ đừng nhảy nhót không yên như vậy. Cô không thể ở bên anh, không thể là sao chổi cho gia đình anh, cái gia đình cứu người giúp đời lừng lẫy bao năm. Cô không thể để nỗi đau của ba cô tiếp tục bị nhắc lại bởi những con người sợ hãi điều này hơn bất cứ điều gì. Vậy thì… chỉ cần cô từ bỏ, mọi chuyện sẽ ổn, chắc chắn là vậy!
Nga thẫn thờ trong toilet hồi lâu, đến nghe Hiển gọi điện hỏi cô đang ở đâu, có khách cần thanh toán cô mới đành trở lại quầy. Cứ ngỡ anh chẳng còn ở lại để đối diện với cả cô và Trâm. Vậy mà cô không ngờ là anh vẫn còn ngồi đó, gương mặt tuấn tú không một cảm xúc, ánh mắt chau lại trước cốc kem tan chảy. Còn Trâm, con bé lại tất bật hoặc cố tình tất bật với nhiều khách hàng mới đến. Nhìn con bé hơi buồn mà Nga áy náy, nhưng một lời xin lỗi có vẻ là không hợp lý, bởi cô không phải là kẻ cố tình, và anh với con bé chắc hẳn cũng chưa là gì cả.
Nga cắm cúi lấy tiền lẻ trả lại khách rồi ngẩng mặt. Người vừa bước vào quán không ai khác là công tử Trần Huy Khánh.
Khánh tươi cười, đưa tay vẫy Nga ra hiệu rồi nhìn quanh quán một lượt, sau đó anh ta bước đến ngồi đối diện Trường, che khuất tầm nhìn của cô với Trường. Có gì là quan trọng đâu, Nga vẫn tập trung vào công việc của mình, mặc kệ anh em nhà họ, dù có vẻ họ cũng chẳng nói với nhau câu gì, chỉ ngồi vậy thôi.
– Cho anh một cốc nâu nóng nhé Nga!
Nga giật mình rồi lúng túng bởi âm thanh ấm áp của Khánh vang lên bên tai. Nga nhìn về phía bàn Trường. Anh đã về từ lúc nào mà cô không để ý. Cô ngước lên, mỉm cười:
– Uống cà phê đêm sẽ mất ngủ đó anh, em mời anh cốc ca cao nóng nhé!
Khánh nhướng mày rồi cười, khoe hàm răng trắng bóng đều tăm tắp.
– OK, người đẹp cho anh uống gì anh cũng uống hết!
Nụ cười tươi rói trên khuôn mặt ưa nhìn cùng câu tán tỉnh nhẹ nhàng của anh ta làm cô bỗng dưng đỏ mặt. Quả thực anh ta rất có duyên với đôi mắt ướt đa tình lấp lánh. Khánh không khó để phát hiện ra sự ngại ngùng của Nga, anh ta mím môi tủm tỉm.
– Cô chủ xinh đẹp có thể tiếp chuyện với anh một lát được không?
Nga nhìn quanh, khách cũng đã yên vị, nhưng cô vẫn định từ chối, đúng lúc mẹ cô từ trong phòng ngủ bước ra. Mẹ cô thấy Khánh thì có vẻ nhận ra bởi lúc sáng Khánh có đi ngang qua mẹ, mẹ cô liền tươi cười với anh ta:
– Cháu là cháu ông Bình phải không?
Khánh lễ phép trả lời:
– Dạ, đúng cô ạ. Cô thấy trong người thế nào rồi ạ?
Mẹ Nga vui vẻ trước sự quan tâm của Khánh liền đáp:
– Cô thấy dễ chịu hơn rồi, cảm ơn cháu. Cô ngủ suốt từ chiều đến giờ, công nhận thuốc của ông tốt thật!
Mẹ Nga tấm tắc khen, Khánh nhanh nhẹn tiếp lời:
– Dạ, thuốc này đi cùng mấy vị nữa sẽ tốt hơn, cháu sẽ gửi cô qua em Nga cô nhé!
Có thanh niên điển trai gia đình bề thế như vậy quan tâm, ánh mắt anh ta lại đầy trìu mến trước con gái mình, người làm mẹ nào lại không vui? Mẹ Nga nhìn Khánh, nhìn Nga rồi gật gù nhè nhẹ, ánh mắt thoáng sáng lên:
– Ừ, được thế thì tốt quá, hết bao nhiêu cháu cứ nói với em Nga nhé, cô cảm ơn trước.
– Không đáng bao nhiêu đâu cô, cô khỏe lại là cháu mừng rồi ạ.
– Thế sao được, cháu đã lấy giúp cô thuốc là tốt lắm rồi…
Mẹ Nga tỏ vẻ áy náy nhưng trong bụng đã ưng đến tám chín phần, nhìn vẻ lúng túng không thoải mái của con gái thì cười:
– Mẹ ngồi đây được rồi, con làm gì thì làm.
– Thôi, mẹ còn yếu lắm, mẹ cứ vào nghỉ đi…
Nga đẩy mẹ vào lại bên trong. Thực sự cô hơi ngại trước anh em nhà bọn họ. Cô không muốn liên quan đến họ. Họ và cô là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, một nơi là ánh nắng chói chang còn một nơi là tận cùng địa ngục.
– Cứ từ từ, để mẹ tự đi… gớm… mẹ có ốm một tí mà cứ làm như…
Nga quay ra, lạnh nhạt nói:
– Anh thấy đó, em còn phải làm việc. Anh cứ thong thả uống nước nhé!
Khánh phì cười rồi… ngồi xuống chiếc ghế gần cô. Âm giọng nhẹ nhàng ngọt ngào của anh ta thoang thoảng bên tai cô:
– Vậy anh ngồi đây có được không? Ngoài kia gió lạnh…
Nga chẳng thể từ chối nên mặc kệ anh ta, chỉ bảo con bé pha chế gần đó đem cho Trường một cốc ca cao nóng thay lời cảm ơn của cô.
Khánh nhấp cốc ca cao nóng rồi thốt lên:
– Ca cao nóng của cô chủ xinh đẹp quả nhiên thơm ngon hơn hẳn các quán khác!
Rõ ràng anh ta tán tỉnh cô, có điều thái độ duyên dáng của anh ta không làm người khác thấy khó chịu quá đáng. Cô quay sang anh ta, vừa tò mò vừa tỏ ý cho anh ta hiểu cô không thoải mái:
– Anh khéo ăn nói như vậy chắc không ít cô chủ mời anh thưởng thức ca cao nóng rồi ấy nhỉ?
– Oan cho anh quá, anh đâu có số đào hoa được như ai đó!
Khánh nhăn nhó, gãi đầu gãi tai ra vẻ oan ức lắm làm Nga phì cười. Anh ta bị cô nói oan là thật sao? Người dẻo miệng cô vốn không ưa, có điều cách anh ta nói lại có vẻ ngây ngô đáng yêu như một đứa trẻ lớn xác làm cô có chút tin cậy. Anh ta vừa nói “ai đó” là ám chỉ đến anh phải không? Cô trầm xuống, khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm như thầm đồng tình với anh ta. Anh chính xác là kẻ đa tình, cô vốn biết điều đó, và tối nay cô lại càng tin điều đó, vậy mà… cứ nghĩ đến là lòng cô lại nhói đau? Nhưng không phải như vậy sẽ tốt hơn sao, anh sẽ chẳng phải buồn vì cô, cũng như cô sẽ chẳng phải tiếc nuối con người như vậy. Biết là vậy mà sao cô vẫn cứ nặng lòng?