Mê Chàng Chẳng Sai - Chương 57
Nhìn chồng cau có bước ra, lại nhớ đến mấy lời ban nãy của con Bưởi, cô Thùy chỉ muốn lao vào cào cấu người đàn ông đẹp mã có tiền làm cô hoa mắt mà vội gật đầu, để lúc này đây cô căm hận tất cả. Nhưng, cô không quên mục đích cô đến đây làm gì, nên cô chỉ nhẹ nhàng đẩy con Bưởi ra rồi bước đến lỏn lẻn cười với cậu Bính.
– Mình… em đem gạo ngon đến để mình với Dung ăn thử, gạo này là loại thượng hạng cha em được người ta biếu, nhà mình tuy thóc lúa đầy bồ nhưng cũng chẳng có đâu.
Cậu Bính cau mặt, ánh mắt đầy cảnh giác. Không lẽ nó đã chịu cho cậu nạp thê? Mẹ cậu ngày xưa chẳng cáu loạn lên khi thầy cậu rước thêm bà nhưng rồi cũng chịu yên là gì. Cậu thu lại thái độ cau có, lòng có chút mừng thầm. Cậu bước ra bàn trà rồi ngồi xuống, cô Thùy theo ngồi cạnh cậu. Cô rót trà vào chén rồi đưa đến trước mặt cậu, nhẹ giọng hỏi han.
– Mang thai chắc Dung mệt lắm phải không mình?
Cậu Bính nghe nhắc đến Dung là mắt lại sáng lên. Đúng là con vợ cậu chịu thật rồi. Cậu giả bộ nghiêm nét mặt nhưng trong lòng đã dễ chịu mấy phần.
– Không khiến cô phải quan tâm.
Cô Thùy lúc này chỉ có thể nén cơn tức trào lên tận họng mà ngọt nhạt.
– Đương nhiên em phải quan tâm rồi mình, chị em với nhau chẳng lẽ không quan tâm nhau được…
Cứ vậy, cô Thùy hỏi cậu Bính hết chuyện này đến chuyện khác về Dung nhằm kéo dài thời gian cho đôi vợ chồng nhà kia họp mặt.
*****
Cậu Minh đặt bao gạo vào góc bếp rồi trở ra. Cậu đã tinh ý quan sát căn phòng phía đông, bởi cậu thoáng thấy bóng tên Bính bước ra từ đó, hơn nữa căn phòng đó nhìn bề ngoài cũng thấy rộng rãi đẹp đẽ hơn hẳn những phòng xung quanh.
Cậu Minh khẽ gõ cửa. Âm thanh nhẹ nhàng êm dịu mà cậu nhớ nhung bao ngày vang lên sau cánh cửa điềm tĩnh như không biết có bao người lo lắng cho mình làm cậu vừa mừng vừa giận. Cậu đứng lặng trước cửa phòng một hồi rồi nhẹ mở.
Dung…
Cô gái có đôi mắt to tròn trên gương mặt xinh đẹp kia ngẩng mặt khỏi tập sách, sững sờ nhìn cậu. Cậu đau, đau đớn lắm. Vợ cậu đang trong vòng tay của người đàn ông khác, và cô ấy sững sờ khi thấy cậu, hoàn toàn không phải là vui mừng chào đón. Ánh mắt áy náy kinh ngạc của Dung khi thấy cậu làm cậu thất vọng khôn cùng.
Đôi mắt cậu sẫm lại, cậu lạnh giọng trong giây phút bùi ngùi gặp mặt.
– Dung ở đây làm gì?
– Anh Minh…
Dung chỉ kịp thốt lên như vậy rồi nước mắt lưng tròng mà chạy lại. Dung nhớ cậu quá, sao cậu lại biết Dung ở nơi này mà đến?
Dung như quên hết lý trí mà dang tay để ôm choàng lấy cậu, người chồng Dung nhung nhớ trong mỗi giấc mơ. Vậy mà, cậu Minh gạt tay Dung ra. Dung cũng không ngạc nhiên khi cậu hành động vậy. Chắc chắn cậu rất giận Dung. Dung biết phải làm sao cho cậu hiểu hoàn cảnh khó xử của Dung? Dung trầm giọng, cúi mặt không dám nhìn cậu.
– Anh Minh, tôi cực chẳng đã mới phải ở đây, anh… anh thông cảm cho tôi…
– Về với tôi.
Cậu Minh nói nhẹ nhàng, giọng nói ấy chứa đựng nhiều cảm xúc, trách giận có, van nài có. Trên hết, cậu không muốn tiếp tục đôi co thêm nữa. Cô Thùy vẫn đang giữ tên Bính lại phòng khách, cậu có thể dẫn Dung ra ngoài theo lối hành lang. Cậu nắm lấy tay Dung kéo đi, nhưng Dung lừng chừng không muốn. Cậu lại thêm một lần đau đớn trước thái độ đó của Dung. Cậu nhắm mắt lại rồi cất giọng đau thương như nuốt nghẹn nước mắt vào trong.
– Dung… không muốn về với tôi?
Dung rơi nước mắt rồi nghẹn ngào giãi bày, những mong cậu hiểu cho Dung.
– Tôi… tôi thương anh hơn bất kỳ điều gì… nhưng lúc này… tôi không thể về với anh… Tôi ở đây với tư cách em gái kết nghĩa của cậu Bính, cậu ta và tôi không có gì hết, anh tin tôi có được không anh Minh? Một năm… một năm nữa thôi… tôi sẽ ôm con về với anh…
Cậu Minh nắm chặt vai Dung, nhìn thẳng vào mắt Dung, muốn Dung nói ra sự thật mà cậu tin là tên Bính đó đã ép buộc Dung phải ở đây.
– Thằng khốn đó đã gây sức ép gì với Dung có phải không? Tôi không trách gì Dung đâu, hắn khốn nạn chúng ta đều chẳng lạ gì. Chúng ta không cần phải sợ hắn, tôi đảm bảo với Dung.
– Không… cậu Bính không ép gì tôi… chỉ là do tôi thôi…
Dung lắc đầu trong đau đớn, nước mắt ướt đầm khuôn mặt xinh đẹp. Dung muốn đi với cậu hơn bất cứ điều gì, nhưng lời hứa báo ân với cô Châu vẫn chưa trọn vẹn, Dung không thể chỉ nghĩ đến bản thân mình. Dung cũng đang mang ơn cậu Bính vì cậu ta mua Dung, cứu Dung trong lúc nguy nan nhất, Dung đã hứa cho phép cậu ta chăm sóc Dung trong một năm. Điều Dung cần lúc này là sự cảm thông mà Dung hiểu sẽ quá khó để chồng Dung chấp nhận.
– Dung không đi với tôi lúc này thì đừng bao giờ tìm về với tôi nữa.
Cậu Minh nghẹn lòng mà cất lên lời đe dọa khiến cậu đau hơn dao cắt. Còn Dung, đến lúc này Dung mới hiểu, Dung hoàn toàn có thể mất cậu vĩnh viễn. Dung sai rồi, Dung đặt những người khác, đặt chính Dung lên trên cậu, Dung làm cậu đau, làm chính Dung đau. Lẽ ra người Dung cần đặt lên trên nhất phải là cậu chứ không phải bất kỳ ai, bất kỳ điều gì khác. Dung như tỉnh khỏi cơn mộng mị mà gật đầu.
– Tôi… tôi nghe anh. Mình về đi anh Minh.