Yêu Anh Là Sai - Chương 11
Chuyện giữa chúng tôi êm đẹp thêm một tháng sau đó, khi mỗi tối Hoàng sang chơi rồi ăn tối cùng gia đình tôi. Chúng tôi không lãng phí tiền bạc mà ra ngoài ăn uống thêm nữa, bởi tôi xác định tiết kiệm cho tương lai.
Ăn xong, chúng tôi lên sân thượng ngồi tâm sự tình cảm bên nhau. Sân thượng nhà tôi không lớn nhưng cũng bày biện bộ bàn trà giữa những chậu hoa thơm ngát sắc hương được ba tôi chăm sóc. Anh nói việc chú anh đang xin cho anh làm văn phòng là thật, tôi có thể gọi điện hỏi chú anh. Tôi ngài ngại nên không hỏi, vả lại, những gì hiểu về anh thời gian ấy cũng khiến tôi tin anh nhiều.
Một buổi tối mùa đông mưa bay nhè nhẹ, sau bữa tối, anh xin phép đưa tôi đi chơi. Anh nói anh đã hẹn gặp một người bạn thân của anh thời đại học. Tôi vui lắm, anh muốn ra mắt tôi với bạn thân anh mà. Chúng tôi lại đến một quán trà ven đường theo đúng phong cách của anh. Hai chúng tôi chờ một lát, cậu bạn của anh cũng xuất hiện. Tôi nghĩ chắc cậu ta cũng biết tuổi của tôi nên cậu ta lịch sự xưng hô bạn-mình với tôi. Thái độ cậu ta vui vẻ hơn so với hôm tôi gặp đồng nghiệp anh. Hai người họ trao đổi về cách xây dựng một công trình với nhiều từ ngữ chuyên môn mà tôi không hiểu. Thái độ tập trung hiếm có của Hoàng cùng lời nhờ vả thiết kế giúp một công trình dân sinh từ anh bạn khiến tôi tin tưởng vào năng lực của anh. Buổi gặp ấy khiến tôi càng thêm tin tưởng anh.
Chiều chủ nhật cuối tuần đó, em trai tôi từ đơn vị về thăm nhà. Tôi háo hức cùng chút e ngại giới thiệu Hoàng với nó. Thằng Đức em tôi kém tôi có hai tuổi, nghĩa là nó còn hơn Hoàng một tuổi. Tôi thở phào khi nó không ngần ngại gọi Hoàng là anh. Tôi thầm cảm ơn em tôi khi đó.
Bữa ăn sum họp rất rộn ràng, bố tôi còn mời thêm bạn thân của bố đến chung vui. Bữa lẩu hải sản mẹ tôi cùng tôi và anh chuẩn bị ấy kéo dài rất lâu, bởi các ông còn vui nhậu. Anh đương nhiên là một người sẵn sàng nâng chén, dù tôi không thích tính này ở anh một chút nào. Tôi khuyên anh dừng không được nên bực bội bỏ lên phòng, mặc kệ bàn ăn lúc này chỉ còn mấy người đàn ông.
Mười giờ, tôi tắm gội một hồi rồi về phòng. Đang sấy tóc, tôi nghe tiếng gõ cửa.
– Nguyệt!
Nghe tiếng anh, tôi bước ra mở cửa. Vừa thấy tôi, anh ôm chầm lấy tôi rồi hôn tôi không ngớt. Hình như là lúc say, cảm xúc của đàn ông mãnh liệt hơn thì phải? Người anh chao đảo. Anh liên tục nói:
– Nguyệt ơi, anh yêu em, anh yêu em nhiều lắm…
Liệu có thể nào là giả vờ được không, bởi khi say người ta thường nói thật? Tôi nhíu mày bởi mùi rượu nồng nặc, nhanh chóng đỡ anh lên giường. May sao anh chưa say đến độ không biết gì hay nôn mửa, chỉ ngà ngà say mà thôi. Tôi định gỡ áo khoác để anh nằm bớt kệnh, bỗng anh kéo tôi ngã lên người anh, trên chiếc giường chỉ có hai đứa. Tim tôi đập thình thình trong ngực. Người tôi cũng nóng bừng lên. Chúng tôi chưa bao giờ thân mật đến thế, chưa bao giờ cùng ở trên giường. Tôi luôn giữ tư tưởng truyền thống nên cố ý tránh sự tiếp xúc vượt quá giới hạn yêu đương, dù thi thoảng bàn tay anh rờ rẫm đòi hỏi. Lúc này đây, anh đang dở say dở tỉnh, giữ chặt lấy tôi rồi đè tôi xuống, hôn tới tấp lên mặt, lên môi, lên cổ, xuống xương quai xanh rồi không dừng lại đó mà tiếp tục…
Tôi đập đập vào người anh. Tôi chưa sẵn sàng, nhất là trong lúc cả nhà tôi vẫn đang ở dưới kia. Anh cũng hiểu vậy thì phải. Anh ngừng lại, nằm ngửa ra, rồi anh hỏi khi tôi vùng dậy, kéo lại áo.
– Em có yêu anh không Nguyệt?
Tôi lúng túng. Đúng là, hình như tôi chưa từng nói yêu Hoàng. Tôi ấp úng, mặt đỏ bừng lên.
– Đương… đương nhiên rồi.
Hoàng cũng ngồi dậy, anh đưa tay vuốt tóc tôi, ánh nhìn âu yếm khi ấy của anh cho đến tận lúc này tôi vẫn không làm sao quên được.
– Có thật không?
– Ừm…
– Nói rõ cho anh nghe nào!
– …
– Em… em yêu anh.
Tôi đỏ mặt cất lời. Lời vừa dứt, đôi mắt đẹp của anh lại bừng sáng trong hạnh phúc. Anh nhoẻn miệng cười, sao đáng yêu quá đỗi.
– Tối nay anh hạnh phúc lắm, cảm ơn Nguyệt.
Anh cười cười rồi loạng choạng ra khỏi phòng. Chẳng hiểu sao, nhìn anh bước đi, trong lòng tôi dâng lên chút áy náy. Có phải tôi chưa tin tưởng anh khi bao ngày qua anh ở bên tôi, chăm chút tôi như vậy? Lẽ ra trưa hôm qua anh đã dẫn tôi về ra mắt, nhưng tôi vẫn e ngại, tôi bảo để thêm thời gian nữa. Có phải vì thế nên anh lo lắng về tình cảm của tôi?
Tôi cứ vậy băn khoăn trằn trọc mà không sao ngủ được.
Tôi đã nghe mẹ nói anh say nên nằm ở phòng em trai tôi. Tôi không có ý kiến. Anh say như vậy mà phóng về sẽ rất nguy hiểm, ở lại thì hơn, dù tôi e ngại hàng xóm xì xào nhưng trên hết, tính mạng con người là quan trọng.
Một giờ sáng, khi tôi thiu thiu ngủ, tôi lại nghe tiếng gõ cửa. Tim tôi nhảy lên một nhịp. Anh gọi tôi vào lúc này sao? Tôi đã định không mở cửa, nhưng cứ chốc chốc anh lại gõ, phải một tiếng sau, anh vẫn còn gõ. Tôi bỗng mềm lòng, có thể anh muốn gặp tôi chỉ một lát thôi, chắc không sao cả phải không?