Chỉ Muốn Có Em - Chương 10
Nhiều lúc cô thầm hỏi, nếu Trần Huy Khánh ngày đó quay lại tán tỉnh cô, liệu cô có chấp nhận anh ta không? Đôi lần nhớ đến những lời anh ta thì thầm bên tai, tưởng tượng việc thân mật với anh ta, mặt cô cứ thể đỏ bừng, người cũng vô thức nóng theo. Ấy vậy mà, khi hiện thực xảy đến, câu trả lời của cô vẫn là: không, không bao giờ có chuyện đó!
Nga sững lại vào một ngày đẹp trời cuối thu, khi mẹ con cô làm chủ quán được hơn một tháng. Con người tưởng chừng hoàn hảo kia bước xuống chiếc xe hơi trắng như bạch mã hoàng tử, nở nụ cười chói lóa trong ánh nắng thu dìu dịu làm mấy em gái phục vụ trong quán cà phê Lucky Day choáng ngợp mà ngẩn ngơ nhìn. Thời gian chỉ làm Phạm Minh Trường thêm đẹp đẽ trong chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần âu đen. Chẳng hiểu sao vừa thấy Trường, Nga lại lủi nhanh vào bên trong. Tim cô, hình như cũng lủi nhanh những nhịp bình thường.
Trường bước theo Nga, tủm tỉm cúi xuống nói bên tai cô:
– Hai năm rồi mà tiểu thư đây vẫn thích công việc phục vụ người khác sao?
– Còn anh, hai năm rồi mà anh vẫn thích chọc tức tôi vậy phải không?
Câu chào hỏi sau hai năm giữa cô và anh là như thế đó. Nghe đến từ “tiểu thư” từ miệng anh ta, cô lại cay cay sống mũi. Anh ta vẫn là công tử ngày nào, còn cô, cô đã không còn là tiểu thư nữa rồi. Nhưng… giọng nói của anh ta… quả thực giống giọng ông chủ cũ của quán. Chắc cô nhầm lẫn gì thôi, sao có thể vậy được, mà âm thanh qua điện thoại cũng bị biến đổi đi mà.
Nga lạnh giọng:
– Tôi làm việc vì miếng cơm manh áo, anh tránh ra cho cô phục vụ khách.
– Thế sao?
Trường bước ra vị trí Nga hay ngẩn ngơ lặng ngắm hồ rồi ngồi xuống, tủm tỉm điệu cười đáng ghét trong mắt Nga rồi lặng lẽ quan sát cô làm việc. Gáy Nga sao cứ nong nóng thế chứ, bực cả mình!
– Quán của tôi không tuyển nhân viên, anh uống xong rồi thì về đi!
– Ồ… bà chủ trẻ, tôi đã đánh giá sai mất rồi, xin bà chủ thứ lỗi, liệu bà chủ có thể cho tôi thêm cốc trà đào nữa được không?
Thái độ nhăn nhở của Trường làm Nga tức lộn ruột, đã bận rộn rồi thì chớ. Cô nói nhỏ với Hiển vài câu rồi mím môi cười chờ đợi.
Trường vẫn nhấp môi uống trà ngon lành rồi lại tiếp tục sở thích kỳ quặc của mình. Cô lắc đầu, thở dài một hơi rồi mặc kệ anh ta.
Mẹ Nga cũng đã phát hiện ra Trường. Mẹ kéo Nga ngồi cạnh rồi nói nhỏ:
– Cậu ta vẫn thích con à?
– Chắc anh ta cú vì ngày xưa bị con từ chối thôi mẹ ạ.
– Ừ, kể mà nó ngoan thì mẹ vẫn ủng hộ, nhưng ăn chơi phá phách lắm, không nên dây vào con ạ.
– Mẹ nói chuẩn đấy ạ hì hì.
Trường ngồi đó độ một tiếng rồi đi, không quên vẫy tay chào cô. Cô lườm hắn rồi thở phào một hơi. Cô nghĩ thầm… anh ta vẫn gây cho cô cảm giác bức người khó tả như ngày nào, chỉ khác là lúc này tim cô đã không còn mang nặng điều gì nữa.
Cứ vậy, ngày nào Trường cũng đến quán, ngồi nguyên một chỗ như vậy. Tụi nhân viên kháo nhau về anh rất nhiều, có đứa còn nói nhỏ vào tai Nga là hình như anh thích cô, nhưng cô xua ngay đi, dọa dẫm mấy đứa con gái mới lớn ngốc nghếch như cô năm xưa:
– Biến thái đấy, chúng mày cũng đừng dại động vào, nhìn đẹp mã vậy thôi chứ hắn ăn xong chúng mày là chuồn đấy!
Vậy mà cũng đã một tháng rồi Trường ngồi đó. Cũng kiên trì đấy nhỉ! Người thốt lên điều này không phải Nga mà là mẹ cô. Có vẻ mẹ cô đã bị Trường hạ gục mất rồi. Cô méo xệch nghe mẹ rỉ tai:
– Nga này, con xem thế nào đi, thằng Khánh kia ham chơi một tí nhưng mẹ thấy nó cũng không đến nỗi nào đâu, điều kiện nhà nó thì không phải bàn nữa, giờ nhà mình lại thế này…
– Mẹ, nhà anh ta giờ ở đẳng cấp khác mình rồi, đời nào họ chịu mình, con cũng không thích hắn, mà có khi hắn thích ngắm hồ nên ngồi đó thôi mà.
Nga cũng ngạc nhiên khi anh ta hoàn toàn không khó chịu với những cốc nước pha mù tạt. Không lẽ anh ta thích mù tạt hay sao?
– Ôi, anh cho em xin lỗi… em lỡ tay…
Con bé Trâm xinh xắn nổi bật trong đám nhân viên nữ của quán rối rít xin lỗi Trường khi tách trà nóng con bé mang đến bất ngờ rớt trúng người anh sau cú trượt ngã nhào cả người con bé vào hắn. Trường giật nảy mình, vội đẩy con bé ra rồi phẩy nước trà trên người. Anh nhàn nhạt nói:
– Không sao đâu. Gọi bà chủ của quán ra đây giúp tôi.
Trâm nghe vậy nhưng vẫn áy náy lấy giấy ăn trên bàn lau ngực Trường, nơi vết trà loang ướt áo. Trường đứng bật dậy, nghiêm nét mặt:
– Tôi không sao. Gọi bà chủ của cô ra đây.
– Có thể… đừng mách bà chủ của em được không anh?
Con bé đứng đó tội nghiệp, mắt rơm rớm, long lanh nhìn Trường làm Nga lo lắng bước đến.
– Có chuyện gì vậy Trâm?
– Chị Nga, em vô ý làm đổ cốc trà nóng vào người anh khách này. Em…
– Anh Khánh, cô bé đã xin lỗi anh rồi, anh thông cảm cho chúng tôi.
Nga lịch sự xin lỗi Trường dù trong lòng cô có đôi chút hả hê. Trường nhìn vẻ mặt có chút đắc ý của Nga thì nhếch miệng:
– Chính tay bà chủ giặt áo cho tôi thì tôi sẽ cho qua.
Nga tức lên rồi đấy. Cô liếc Hiển gần đó rồi nhướng mày hai cái, thế mà anh ta ngó lơ cô, tiếp tục việc đang làm. Cô đành cười cười nhìn Trường tỏ ý xin tha:
– Ai làm người đó chịu chớ, Trâm chịu không em?
– Dạ, có ạ, anh để em giặt áo cho anh!
Trâm nhanh nhẹn trả lời, đôi má ửng hồng càng làm con bé thêm xinh xắn. Trường liếc qua con bé rồi lại nhìn thẳng Nga, ánh mắt xoáy vào gương mặt hí hửng của cô. Anh nhún vai nói:
– Không, cô muốn chính tay bà chủ giặt, nếu quán không muốn đền tôi đúng giá trị của chiếc áo này!
– Vậy chúng tôi đền anh là được chứ gì?
Nga quyết định ngay, gì chứ có cái áo sơ mi, bằng vàng chắc? Trường lại nhếch miệng:
– Bà chủ nên ngoan ngoãn giặt áo cho tôi thì hơn.
Thật sự là muốn tát cho tên biến thái trước mặt Nga một cái, à mà không, vài cái mà! Nga chưa kịp động tay động chân thì Trường đã đủng đỉnh cởi lần lượt từng cúc áo, khoe khoang cơ bụng rắn chắc sáu múi của anh làm con nhỏ xinh xắn đứng cạnh cô há mồm rồi tủm tỉm, mặt đỏ lựng lên ngượng ngùng. Miệng Nga chắc cũng há hốc gần bằng nó, cơ mà cô biết giữ thể diện hơn một chút, cô đỏ mặt vội kéo Trường vào trong toilet gần đó. Làm sao cô có thể để hình ảnh chảy máu mũi này ngưng đọng trong tầm mắt của bao nhiêu khách hàng thanh tao ở quán chứ?
– Muốn tôi giặt áo cho anh cũng được, vào đây với tôi!
Có kẻ cười đắc thắng, có đứa ngượng ngùng rụt tay lại, quay mặt đi hướng khác. Hắn đẹp thật, đẹp bức người. Hơn thế nữa, thái độ theo đuổi của anh ta, ánh mắt si tình của anh ta suốt một tháng qua làm cô không khỏi rung động, lòng cô đã có chút đợi chờ đúng chín giờ sáng hắn ghé quán nhâm nhi một tách trà đào, nhưng… cô không thể thả lỏng bản thân mà nghĩ về anh ta được. Trong sâu thẳm, cô e ngại vì cảm giác tự ti trước anh ta. Cô chỉ có thể cố gắng gạt bỏ cảm xúc của mình dành cho anh ta.
Chắc chắn anh ta không biết gia cảnh nhà cô hiện tại. Chuyện ba cô sơ ý gây chết người, gia đình cô đã chi một khoản tiển lớn để bưng bít thông tin trước dư luận. Họ nội nhà cô làm trong ngành dược, nếu thông tin có người trong họ bán nhầm thuốc gây chết người lộ ra ngoài thì liệu sẽ ảnh hưởng thế nào? Mẹ cô luôn động viên là sẽ không có ai ngoài những người trong cuộc biết chuyện. Nhưng, cái kim trong bọc làm sao mà mãi giấu, cô muốn chối bỏ sự thật cũng không thể được. Ba cô đã là kẻ giết người, dù chỉ là vô ý. Nếu biết chuyện, anh ta rất có thể sẽ từ bỏ cô. Mà dù anh ta không từ bỏ thì gia đình anh ta cũng sẽ không đời nào chấp nhận. Gia đình Trần Huy Khánh cũng làm trong ngành dược, liệu có thể nào họ chịu chứa chấp đứa con dâu là con gái của một dược sĩ từng làm chết người?
Trường cười cười nhìn gương mặt ngượng ngùng với đôi mắt rơm rớm của Nga qua gương.
– Tôi nghĩ lại rồi, không cần giặt nữa…
– Vậy thì tốt. Anh mặc lại áo cho tử tế rồi đi về đi!
Nga nói rồi bước ra phía ngoài, bỗng Trường kéo tay cô lại rồi… ôm chặt cô vào lòng. Khuôn mặt cô áp sát vào lồng ngực vững chãi của anh. Trái tim cô loạn nhịp. Hơi thở cô cũng khác. Anh ôm cô, chính xác là cưỡng ôm cô. Cô vùng vẫy đẩy anh ra, dù trong lòng cô, cảm giác ấm áp từ anh bao bọc làm cô chỉ muốn dựa vào. Cô thực sự mệt mỏi, cô muốn dựa vào một ai đó… như anh. Nhưng… tiếc rằng cô không thể!
– Bỏ tôi ra, không tôi kêu lên bây giờ!
– Yên nào. Một lát thôi!
Trái tim Nga như ngưng đập sau câu nói ấy. Chẳng hiểu sao cô ngoan ngoãn ở yên trong lòng Trường.
– Tại sao em lại kiêu thế? Thành ý của tôi lẽ nào em vẫn chưa rõ sao?
– Tôi… tôi không còn là người phù hợp với anh như cách đây hai năm…
– Thế nào là không phù hợp?
Trường nâng cằm Nga lên, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của anh xoáy vào đôi mắt có chút rơm rớm của cô. Cô quay mặt đi tránh ánh mắt ấy, nhẹ giọng:
– Gia đình tôi giờ… không còn phù hợp với gia đình anh. Ba mẹ tôi làm ăn thua lỗ. Chúng tôi phải bán căn nhà đang ở để trả nợ. Anh hiểu chưa?
– Quan trọng là em. Em vẫn không thích tôi sao?
– Tôi…
Nga ngước nhìn Trường với chút xúc động. Anh đẹp đẽ như một giấc mơ, có lý nào cô lại không thích? Hơn thế nữa, hai năm trôi qua mà tình cảm của anh vẫn dành cho cô. Thật tiếc, cô của hiện tại biết trân trọng anh thì lại không thể nào chấp nhận tình cảm ấy. Cô không muốn tổn thương thêm nữa trước bi kịch gia đình mà cô phải gánh chịu. Nếu cứ thả lỏng bản thân để yêu anh, liệu đến lúc phải chia tay, cô sẽ đau đớn đến mức nào? Từ bỏ là con đường tốt nhất, cô cần phải chém đinh chặt sắt ngay từ bây giờ. Cô nhắm mắt lại cam chịu, hít sâu một hơi rồi quắc mắt với anh, cố gắng tỏ vẻ mạnh mẽ, vùng vẫy trong vòng tay anh.
– Tôi không thích anh, thậm chí tôi rất ghét anh. Anh buông tôi ra!
Trường sững lại sau những lời nói chân thành tỏ bày tình cảm đến Nga mà vẫn chịu sự phũ phàng từ chối. Trường không ngờ Nga lại lạnh lùng hay chăng kiêu ngạo đến vậy. Gương mặt anh tuấn cùng đôi mắt đầy ắp tình yêu trước mắt Nga bỗng tối sầm lại. Trường lạnh nhạt cất lời:
– Lại là vì gã nào khiến em từ chối tôi sao?
Trường nghĩ cô lại đang theo đuổi ai đó, như đã từng một lần chịu bị cô từ chối. Cũng đúng thôi, như chim sợ cành cong. Ừm… Cứ để anh nghĩ vậy cũng được, như vậy sẽ tốt hơn cho cả cô và anh.
Cô khẽ gật đầu:
– Đúng. Một người đàn ông tốt. Nhân đây tôi muốn cảm ơn anh ngày trước đã ngăn tôi đến với Vinh. Anh ta giờ vẫn còn làm việc ở cái quán pizza chết tiệt đó!
– Em nói dối.
Tại sao anh lại chắc chắn vào việc cô nói dối? Anh đâu có ở bên cô suốt ngày mà biết được? Cô không biết nữa, có điều, cô chỉ biết cô nên từ bỏ những tình cảm chớm nở với người đàn ông này.
– Anh đang quá đáng đấy! Tôi yêu ai là chuyện của tôi. Anh buông tôi ra kẻo ai thấy lại không hay đâu.
Nga đẩy Trường ra, chỉ cần đẩy nhẹ vì Trường đã chấp nhận buông cô. Trường đã chịu tin cô không hề thích anh, mọi lý do chỉ là cái cớ, dù là lời nói dối thì cũng đâu có gì quan trọng. Người như anh mà hai lần bị từ chối, hơn thế nữa, anh còn là một người theo đuổi mạnh mẽ, cô cũng chỉ biết tiếc thay cho cả cô và anh mà thôi.