Chỉ Muốn Có Em - Chương 11
Trường bỏ đi, để lại Nga thẫn thờ đứng đó một hồi rồi mệt mỏi quay lại quầy thu ngân, nơi mẹ cô đang tính toán tiền nong. Có lẽ Nga sẽ không bao giờ gặp lại con người đó nữa. Anh ta là ai chứ, công tử nhà giàu ăn chơi rách giời kia mà, chẳng cớ gì để cứ mãi lưu luyến một kẻ lạnh lùng dại dột như cô?
Đúng như Nga dự đoán, những ngày sau đó Trường đều không đến quán. Nga có chút hụt hẫng khi góc nhỏ quen thuộc kia không còn bóng dáng cao lớn với dáng bộ ưu nhã cầm cốc trà đào nhấp môi, ánh mắt chăm chú dõi theo như không che giấu sự say mê dành cho một con nhỏ tất bật cùng hờ hững như cô. Nghĩ lại cô cũng tự thấy mình ác thật, những cốc trà cay xé, cay nghiệt y như những gì cô dành cho anh. Cô cười nhạt. Cô biết lòng cô đã dần có anh, nhưng… mọi chuyện đã là vậy, chẳng thể nào khác được.
Tiết trời cuối thu chuyển đông làm lòng người tê tái theo những cơn gió lạnh. Ngồi lại góc quen nơi cô và anh đều lựa chọn, cô thơ thẩn ngắm hồ, thơ thẩn nhớ đến con người ngạo nghễ nhưng lại không hề che dấu sự hứng thú với cô, thẳng thắn và chân thành. Lòng cô như thắt lại khi mường tượng đôi mắt u sầu của anh lần cuối cùng được thấy. Dường như ánh mắt nửa bi thương nửa cam chịu đó vẫn ám ảnh tâm trí cô. Có phải cô đã quá hèn nhát? Liệu cô có hối hận về quyết định của mình khi anh trực tiếp tỏ bày? Cô khẽ lắc đầu. Quên đi, quên hết thôi Nga ơi, mày và Trần Huy Khánh không bao giờ có thể bên nhau được! Vậy thì… thà một lần buông bỏ, thà một lần dứt khoát, rồi thời gian cũng sẽ xóa mờ tất cả…
Nga giật mình quay lại, Trâm lại đem cho cô một chiếc khăn choàng, có điều theo tiết trời mà lúc này chiếc khăn con bé mang cho cô làm bằng chất vải nhung dày dặn.
– Cảm ơn ông Trường giúp chị nhé Trâm.
Nga mỉm cười với con bé rồi lại quay ra hồ. Nỗi tò mò về ông chủ cũ của quán dần trở thành sự quen thuộc khi cô cảm thấy ông ta có sự quan tâm tốt lành đến cô, có thể ông ta thấy cô dễ mến như một người bạn nào đó của ông ta chăng, cô tạm trấn an bản thân mình như vậy. Miễn ông ta không gây hại gì cho mẹ con cô thì mẹ con cô cũng chân thành mà đối xử với ông ta.
– Chị Nga …
Nga lại giật mình. Trâm vẫn đứng cạnh cô, rụt rè nói nhỏ bên tai, khuôn mặt con bé đỏ ửng lên. Nga ngước lên tò mò hỏi:
– Ừ, em muốn nói gì với chị à?
Con bé ngồi xuống chiếc ghế cạnh Nga rồi nhỏ giọng nói tiếp:
– Anh khách lần trước em làm đổ trà vào người ấy… anh ấy là bạn của chị phải không ạ?
Nga khẽ gật. Có thể coi là vậy cũng được.
– Sao em biết thế?
– Em đoán vậy ạ. Em thấy chị biết tên anh ấy.
Con bé ngập ngừng một lát rồi đỏ mặt nói tiếp:
– Chị cho em hỏi… nick facebook của anh ấy được không ạ?
Nga ngạc nhiên một chút rồi hiểu chuyện. Con bé thích Trần Huy Khánh sao? Cũng phải thôi, anh ta đẹp đẽ lại có tiền, chắc hẳn là con gái đều dễ ngã lòng cả. Cô nhớ không nhầm thì cô đã khuyên hội nhân viên nữ của quán tránh anh ta vì độ biến thái của anh ta mà. Nghĩ rồi cô phì cười, chính cô còn bị anh ta thuyết phục, vậy mà cô còn đi khuyên nhủ ai nữa. Dẫu sao cô và anh ta cũng chẳng có gì, con bé hỏi cô nick facebook anh ta thì cô cho nó thôi. Cô mở điện thoại, vào mục lời mời kết bạn. Đã hai năm rồi nhưng cô vẫn chưa nhận lời mời kết bạn ngày nào từ anh ta, cô còn trách anh ta không kiên trì sao? Ngày ấy cô thậm chí đã nói gì với anh ta? Cô lắc lắc đầu không muốn nghĩ thêm, đưa điện thoại cho Trâm:
– Em tìm nick Trần Huy Khánh này xem, chị không kết bạn với anh ấy nên không giúp em hơn được.
Trâm mừng rỡ khi Nga không thèm nhận lời mời kết bạn từ Trần Huy Khánh. Con bé hí hửng cảm ơn Nga.
– Em tìm thấy facebook anh ấy rồi chị ạ. Em cảm ơn chị.
– Ừ, không có gì đâu, nhưng nhớ lời chị dặn ngày trước đấy, có gì chị không chịu trách nhiệm đâu.
Nga cười trêu cùng có chút đe dọa con bé đáng yêu trước mặt. Nhìn đôi mắt nó long lanh, gò má ửng hồng chăm chú ngắm tấm ảnh avatar hai năm không thay đổi mà cô cũng chẳng biết tâm trạng mình lúc này thế nào nữa. Cô đã từng đơn phương một người đàn ông, cũng như tâm trạng nó lúc này, cô đã từng được yêu, bởi người con bé đang thầm thích, và cô… cũng đã thích người mà nó đang thích, chỉ khác là… cô từ bỏ, cô buộc lòng phải từ bỏ. Cô có đang ghen không? Cô lấy quyền gì mà ghen? Cô không muốn cảm thấy mình ích kỷ, có điều rõ ràng cảm giác khó chịu vẫn len lỏi trong lòng làm cô không thực sự thoải mái đối diện với con bé.
Trâm lên tiếng bào chữa cho người mà con bé đang thầm thích:
– Em thấy anh ấy rất nghiêm túc chứ không như chị nói đâu. Hội con Hà con Thúy liếc mắt đưa tình với anh ấy suốt mà anh ấy chẳng thèm nhìn lại cái nào. Bọn nó mà biết em có facebook anh ấy thì chắc chắn là sẽ ghen tỵ lắm hihi.
Nga không muốn tiếp tục chủ đề này nên lại quay mặt về phía hồ. Con bé Trâm cũng chẳng còn cần cô nữa nên nhanh chóng rời đi, tiếp tục làm việc. Trâm cũng như mấy đứa kia đều đang là sinh viên đi làm thêm giống cô một thời. Chẳng hơn chúng nó mấy tuổi mà cô cảm thấy mình già quá. Những gì là ngây thơ trẻ dại dường như đã xa xôi từ lúc gia đình cô gặp phải cú sốc không cách nào vực lại.
Không lâu sau buổi chiều Trâm xin facebook Trần Huy Khánh, Nga bỗng thấy thái độ con bé có vẻ là lạ. Gương mặt con bé rạng rỡ hơn, ánh mắt lúc nào cũng long lanh làm vẻ đáng yêu của con bé càng dễ gây xao xuyến cánh mày râu đến quán. Cô không thể phủ nhận con bé đó thực sự hấp dẫn nam giới. Ngoài một số đối tượng đến quán tỏ vẻ hâm mộ cô thì cũng có nhiều anh chàng quay lại quán vì Trâm. Tính cách con bé dễ thương y như vẻ bề ngoài của nó vậy, cô vốn thích nó hơn hẳn những con bé nhân viên cứng đầu cứng cổ hoặc có chút lươn lẹo khác. Nhìn con bé mấy ngày gần đây như xinh đẹp hẳn lên mà cô bỗng ngẩn ngơ suy nghĩ, có khi nào Trần Huy Khánh đã thích con bé không nhỉ? Cô nên mừng cho cả hai người họ mới phải chứ, tại sao trong cô lúc này cảm giác lại khó chịu, hụt hẫng khó tả. Cô ích kỷ đến đáng ghét, cô cũng ghét chính mình khi cứ nghĩ đến hình ảnh anh bên con bé là cô lại muốn khóc.
– Anh ấy nhận lời mời của tao rồi mày ạ, tao cũng không ngờ đấy, nhìn anh ấy tao cứ nghĩ anh ấy kiêu lắm, may quá!
Nga giật mình khi nghe Trâm tươi cười khoe với con Chi béo. Con bé Chi này hiền lành, hơi lù đù nhưng thân thiết nhất với Trâm. Chi xem ảnh trong điện thoại mà Trâm xòe ra khoe thì rú lên:
– Ui sao mày cua được anh trai đẹp thế, tao gato quááááá!
– Chưa, nhưng hình như anh ấy cũng thích tao… hì hì. Mày gato thì cũng tìm một ai đó đi. – Trâm nói nhưng mắt vẫn chăm chú nhìn màn hình điện thoại.
– Mà nhìn anh này quen thế, hình như tao gặp ở đâu rồi.
– Thì là anh khách “trà đào” đấy, nhớ ra chưa?
– Oái… mày kinh nhở, ông ý vừa đẹp vừa giàu, quả này con Hà con Thúy ghen với mày chết cho coi!
Trâm bĩu môi một cái với con bạn tốt rồi tủm tỉm, ánh mắt lại mơ màng nhìn vào điện thoại. Nga chột dạ rồi bỗng hẫng hụt trong lòng. Vậy là chuyện đúng như cô nghĩ thật rồi. Con bé đáng yêu thế mà, anh cũng chỉ là đàn ông mà thôi, gái xinh tự nguyện dâng đến miệng thì đời nào chê, hơn nữa chẳng phải anh cực kỳ khoái mấy chuyện “trai gái” sao, cô vẫn nhớ ấn tượng về độ biến thái của anh từ ngày đầu gặp mặt lắm, dù hiểu hơn về anh cô cảm thấy con người này tốt đẹp nhiều hơn là đáng ghét.
*****
Nga đã đăng ký một lớp học tiếng Anh buổi tối để tăng cường kiến thức, phục vụ cho việc học tiếp lên. Dù sao chưa có công việc ổn định cũng tốt, cô có thời gian rảnh để đầu tư học tiếng Anh. Lớp học khá đông, có điều cô cũng không chú ý nhiều vì cô còn mải nghe thầy giảng. Cô cảm thấy trước hết mình cần phải tăng cường lượng từ vựng và củng cố ngữ pháp, vậy nên cô quyết định đăng ký một khóa học phù hợp trước khi bước vào lớp ôn thi chứng chỉ. Nên là, ba buổi tối trong tuần cô sẽ ngoan ngoãn có mặt ở lớp học thêm cùng cả trăm nhân mạng chăm chú lắng nghe bài giảng khá hay của một thầy giáo tiếng Anh nổi tiếng tại Hà Nội.
Sáng chủ nhật cuối tuần, Nga có chút ngạc nhiên khi Trường xuất hiện từ chiếc xe hơi trắng sang trọng quen thuộc. Chỉ khác với mọi khi là anh hoàn toàn bơ cô. Cô hiểu mà, có điều cô có chút bất ngờ khi anh và Trâm chọn quán cô làm nơi hẹn hò.
Nga không ngạc nhiên khi Trâm bước ra đón anh. Khuôn mặt bừng tươi rạng rỡ của con bé được trang điểm khéo léo cùng mái tóc tết nửa đầu điệu đà. Con bé đã chuẩn bị kỹ lưỡng và cả nhiều mong đợi cho buổi hẹn này. Nga cố gắng không chú ý đến bọn họ, vẫn tiếp tục việc đang làm, tập trung vào bài tập tiếng Anh trong laptop.
Nhắc nhớ bản thân thế rồi mà Nga vẫn vô thức ngẩng mặt lên, rồi cô lại bất ngờ. Hai người họ chọn một chiếc bàn trống thẳng hướng cô đang ngồi, chỉ cách cô có một bàn không người. Là anh cố tình sao? Chắc không phải đâu, anh chẳng ghét cô lắm chứ lại còn cố tình gì nữa. Cô lắc lắc đầu rồi cố gắng tập trung vào laptop. Đừng phân tâm, cuộc sống của cô và anh vốn không chút liên quan, giờ lại càng xa cách kia mà…
Thế rồi, Nga lại không kìm được mà ngẩng mặt lên rồi sững người. Cảm giác tồi tệ dâng lên làm mặt cô sa sầm. Anh đang dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau vết bánh kem trên miệng Trâm làm gò má con bé ửng hồng lên, ánh mắt vừa biết ơn vừa tha thiết say mê người đàn ông quyến rũ chết người đang mỉm cười bên cạnh. Nga tái mặt, trái tim cô như ngừng đập trong giây phút bắt gặp hình ảnh đó. Họ đã tiến đến mức đó sao? Nhanh quá! Phải rồi, Trần Huy Khánh là tay chơi sát gái kia mà, đánh nhanh thắng nhanh là đúng rồi. Nga cúi mặt, không muốn nhìn tiếp nữa. Sao tâm trạng cô lại tồi tệ thế? Cô không muốn vậy chút nào, nhưng cô không thể điều khiển được bản thân mình. Cô đứng bật dậy, muốn tạm lánh đi đâu đó để tránh việc phải chứng kiến đôi trẻ kia dành tình cảm cho nhau.
Vừa bước vào toilet, điện thoại của Nga bất ngờ reo vang, cô lúng túng cầm máy xem ai gọi rồi cực kỳ bất ngờ. Là ông Trường. Ông ấy chủ động gọi cho cô?