Những Đóa Hoa Không Tàn Úa - Chương 27
Thủy chào Dũng rồi mở cửa phòng. Nãy Dũng đưa Thủy đi ăn món phở cuốn khá ngon miệng, Thủy định bụng hôm nào sẽ rủ Hoa đi ăn.
Thủy vừa mở cửa, chưa kịp bước vào nhà, bỗng tiếng Dũng cất lên từ phía sau.
– Từ mai anh đưa đón em đi làm nhé!
Thủy quay lại, bắt gặp ánh mắt chân thành của Dũng, Thủy bẽn lẽn gật đầu rồi vội bước vào nhà, đóng cửa lại. Thủy quyết định sẽ cho mình và Dũng một cơ hội, dù hiện tại Thủy chưa yêu Dũng, nhưng một người yêu thương mình mới là người mà phụ nữ cần.
*****
Buổi sáng đẹp trời cuối tháng ba chào đón mọi người tới công ty TNHH Việt Phong. Vừa tới cổng, Dũng tháo dây mũ bảo hiểm ra giúp Thủy làm Thủy ngường ngượng. Hai người đang đứng ngay cổng công ty mà, lỡ ai quen nhìn thấy thì ngại lắm. Thủy đỏ mặt, vội lắc lắc đầu để tự tháo mũ. Bỗng, ngay trước mắt Thủy, xe hơi của Phong lừ lừ qua mặt. Chắc hẳn Phong đã thấy Dũng với Thủy rồi, nhưng chẳng sao cả, không phải chính Phong đã từ chối Thủy sao. Thủy nghĩ rồi gượng cười chào Dũng, bước vội vào công ty.
Ngồi trong xe, Phong sững người nhìn Dũng thân mật với Thủy. Anh bỗng thấy bực bội. Thằng Dũng dám làm thế với anh sao? Nhưng… anh đâu có quyền gì. Suy nghĩ đó lại càng làm anh thêm bực bội. Kết quả là cả buổi sáng nay, cái mặt Phong cau cau có có làm ai đó nhìn thấy lại xì xầm, có phải sếp Phong bị cô Thủy đó đá không nhỉ, nghe đâu sáng nay có anh chàng trắng trẻo đi chiếc xe phân khối lớn chở cô ta đến công ty thì phải.
– Thủy ơi, sếp Phong gọi em lên phòng này.
Chị Liên vừa gác điện thoại bàn trong phòng rồi ới Thủy. Sếp lại có việc gì nữa đây, Thủy thắc mắc, lòng không khỏi rộn lên nhiều cảm xúc. Sếp cứ muốn làm em mệt tim mệt óc là sao hả sếp?
– Mời vào!
Sau tiếng gõ cửa nhè nhẹ của Thủy là lời mời vào có chút bực bội của Phong. Thủy cười cười nhìn cái mặt cau có của sếp.
– Sếp gọi em có việc gì thế ạ?
– Em có biết hôm nay em mặc sai quy định không?
Phong hơi đỏ mặt nhìn Thủy. Thủy tự nhìn lại mình, có gì là sai đâu nhỉ, không phải công ty giờ không còn quy định mặc đồng phục nữa sao?
– Sếp ơi, em mặc sai gì ạ? – Thủy phản đối.
Đương nhiên Thủy chẳng mặc gì sai cả, chỉ là cái váy Thủy mặc hôm nay có hơi ngắn, trên đầu gối chút thôi, nhưng chẳng hiểu sao Phong cảm thấy như vậy là không đúng, có điều anh cũng chẳng có lý do nào để ép Thủy phải mặc khác đi cả.
– Công ty có quy định mới từ… hôm nay, người chưa có gia đình phải mặc đồng phục đi làm.
Phong e hèm. Thủy lại bắt đầu ấm ức. Cái gì chứ, Thủy đã vui mừng với cái luật mặc tự do của công ty thế nào mà giờ sếp lại ép Thủy quay lại chế độ hít le thế hả?
– Sếp ơi… em đã có gia đình rồi mà sếp…
Thủy dùng cái lý lẽ hôm trước của sếp ra để chống lại sếp, ai dè, Phong lại nói.
– Em đã có gia đình lúc nào?
– Chính sếp bảo thế còn gì.
– Em hỏi mọi người trong công ty xem em có gia đình chưa rồi mặc cho đúng quy định đi nhé. Thôi em về phòng làm việc đi.
Thủy hậm hực quay đi, đúng là cứ làm sếp thì nói gì cũng được mà. Thủy vừa bước được một bước, tiếng Phong lại cất lên.
– Em đang yêu thằng Dũng đấy à?
Sếp quan tâm đến Thủy sao? Thật khó hiểu, trân trọng thì không trân trọng, giờ lại quan tâm, sếp thật đồng bóng.
– Có chuyện gì không sếp?
Thủy cứ nhận bừa đi vậy, bực mình với lão sếp này thật. Đúng là Thủy có muốn ngây thơ chạy theo sếp cũng chẳng thể nào được, bởi lão sếp này không hề giống cái tên sở khanh ngày xưa chút nào.
– Nó chẳng tốt đẹp gì đâu, em cẩn thận với nó đấy.
– Cảm ơn sếp đã quan tâm, nhưng sếp nói thế là có ý gì, sếp định chia rẽ chúng tôi đấy à? Anh Dũng là bạn anh mà anh nỡ nói xấu bạn anh thế sao?
Thủy thở phì phì vì tức giận rồi quay lại nhìn thẳng vào Phong. Phong bỗng lúng túng, anh cúi mặt xuống.
– Ờ… ờ… nó lăng nhăng lắm, tán gái siêu hạng, thay người yêu thay như thay áo…
Điêu, làm gì có chuyện đó, Thủy chẳng tin, rõ ràng Phong đang nói xấu Dũng. Dũng hiền lành thế mà, có phải như lão Toàn đâu cơ chứ.
– Tôi không thấy thế. Tôi xin phép về phòng đây.
Thủy nói rồi bỏ về phòng, mặc kệ Phong có chút đỏ mặt mà anh cũng chẳng hiểu sao anh lại bịa chuyện về thằng bạn có vẻ hiền lành của mình.
*****
Tiếng chuông điện thoại của Thủy reo vang, là Dũng gọi Thủy, anh đã hẹn Thủy đi ăn trưa từ sáng mà.
– Anh chờ em chút nhé, em ra ngay đây.
Hoa hí hửng sang hỏi chuyện Thủy nhân lúc hộp cơm trưa của cô nàng đang được xếp hàng chờ đợi trước lò vi sóng.
– Í da, người đẹp sướng thật, có anh chàng nào sáng nay đưa chị đến công ty thế?
Thủy giật mình, đúng là cái công ty bé như cái mắt muỗi này chuyện gì cũng nhanh chóng được phổ biến thật, đặc biệt là mấy chuyện có vẻ gây chú ý như bồ của sếp có bồ mới. Thủy cười cười xua tay.
– Hàng xóm nhà chị ấy mà, tiện đường thôi Hoa ạ.
– Chị cứ giấu em, hôm nay cũng không mang cơm cơ, khai ra mau, chị đi ăn với chàng có đúng không?
Thủy chẳng tranh cãi với Hoa nữa, nhấc cái túi xách lên vai rồi ra cổng thôi kẻo Dũng phải chờ. Ai ngờ, vừa bước ra cổng, Thủy lại gặp Phong cùng Hương, có lẽ họ cũng đi ăn trưa. Sao mà cứ đụng mặt suốt thế này vậy nhỉ, nên buồn hay vui đây Thủy ơi?
– Em đi ăn trưa đấy à, có muốn đi ăn cùng chúng tôi không?
Uầy sếp Phong rủ rê Thủy đi ăn trưa? Cơ mà Thủy sao có thể nhận lời chứ. Thủy lạnh lùng từ chối.
– Em cảm ơn sếp, mà em có hẹn rồi sếp à.
– Hẹn với Dũng à, không lẽ chúng ta không thể đi ăn cùng nhau sao?
Phong nheo nheo nhìn Dũng đang trong chiếc mũ bảo hiểm kín đầu. Vẻ mặt Hương không vui chút nào, nhưng sếp nói gì thì đành phải theo nấy thôi.
Thủy mặc kệ hai người họ, bước lại gần Dũng. Dũng giơ tay chào Phong cùng Hương, anh đưa mũ bảo hiểm cho Thủy, chờ Thủy ngồi ngay ngắn trên xe rồi phóng đi.