Những Đóa Hoa Không Tàn Úa - Chương 26
Thủy sụt sịt một hồi trong nhà vệ sinh rồi rửa sạch mặt mũi, tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ hơn.
Vừa bước ra khỏi đó, điện thoại của Thủy bỗng reo vang. Dũng đang gọi Thủy.
– Em biết tin bà Phong mất chưa?
– Em… biết rồi anh ạ.
– Vậy em có muốn đến viếng bà cùng anh không?
– …
Thủy ngập ngừng, rồi Thủy trả lời.
– Em định đi với công ty anh ạ.
– Ừm… vậy thôi, em làm việc đi.
Thủy thơ thẩn làm việc, đầu óc lơ mơ chẳng tập trung được. Thủy vẫn sốc, Thủy không ngờ người nghe điện thoại lại là Hương. Nhưng có gì là quan trọng nữa, Phong đâu cần Thủy, dù người nghe là Hương hay bất cứ ai thì cũng vậy thôi. Thủy đã nghĩ, Phong đang buồn, Thủy muốn đến bên anh, chỉ để an ủi anh, không muốn anh một mình đối diện với nỗi đau mất bà. Vậy mà…
*****
Đoàn công ty lặng lẽ tiến vào vĩnh biệt bà nội Phong, Thủy ngậm ngùi nhìn bà lần cuối. Nhưng, Phong không có mặt, chỉ có ba anh – ông Tuấn Việt đang trân trọng cảm ơn đoàn công ty đã đến viếng. Phong đang ở đâu? Thủy thắc mắc nhưng cũng chỉ thắc mắc vậy thôi.
Hương đang rót nước mời khách như một thành viên trong gia đình anh. Thủy cũng chẳng để tâm, chắc chắn Hương rất gần gũi với Phong rồi, chỉ có điều ánh mắt Hương nhìn Thủy chẳng chào đón chút nào.
*****
Thủy mệt mỏi dắt xe vào nhà. Một ngày nhiều cảm xúc làm Thủy mệt nhoài, giờ Thủy chỉ muốn nằm vật ra giường thôi.
Ấy thế mà, vừa bước lên tầng ba, Thủy rất bất ngờ. Phong đang đứng dựa tường cạnh cửa phòng Thủy.
Nhìn Phong mệt mỏi bơ phờ mà Thủy thắt lòng, nhưng lòng Thủy cũng dâng lên niềm vui khôn tả. Phong chờ Thủy? Anh muốn gặp Thủy sao?
Vừa thấy Thủy, ánh mắt mỏi mệt của Phong thoáng sáng lên, nhưng ngay sau đó lại trở về vẻ u tối.
– Anh Phong… anh vào nhà đi…
Thủy lúng túng vội mở khóa cửa rồi mời Phong vào nhà. Phong lặng lẽ đi sau Thủy.
– Anh uống gì đó nóng nhé, nhìn anh mệt mỏi lắm…
Thủy vội vào khu bếp pha cho Phong cốc sữa ấm. Thủy vừa quay ra, Phong đã gật gù ở chiếc ghế bành bọc vải thô màu nâu nhạt xinh xắn của Thủy, chiếc ghế đa di năng trong căn phòng trọ nho nhỏ ấm cúng vừa đủ tiện nghi cho một cô gái như Thủy.
Thủy mỉm cười đặt cốc sữa xuống bàn rồi ngồi xuống mép giường gần đó, lặng ngắm Phong. Mới có mấy ngày mà anh gầy và xanh xao đi nhiều, có lẽ những ngày cuối cùng anh phải túc trực bên bà. Thủy đã nhìn người nhà Phong chiều nay, Thủy rất ngạc nhiên là chỉ có mỗi ba của Phong đứng cùng một cô gái trẻ xinh đẹp, ngoài ra không còn ai cả. Vậy có lẽ bà nội Phong chỉ có mỗi anh là cháu trai duy nhất.
Thủy có duyên ngắm sếp ngủ thật đấy, lần này đã là lần thứ ba rồi, chỉ là cảm xúc trong Thủy lúc này… vừa ấm áp vừa bình yên, lại vừa hạnh phúc tràn đầy. Phong tìm đến Thủy để được nghỉ ngơi? Thủy đang hạnh phúc. Thủy chỉ cần vậy thôi, chẳng cần gì hơn nữa.
Phong mơ màng mở mắt làm Thủy lại đỏ mặt. Anh đưa tay bóp trán.
– Tôi đã ngủ bao lâu rồi?
– À… chắc mới có ba mươi phút thôi sếp ạ.
– …
– Anh ở lại ăn tối với em nhé…
– Cảm ơn em, tôi về đây.
Phong nói rồi đứng dậy. Thủy áy náy nhìn Phong.
– Anh… anh đừng quá đau buồn… chắc chắn bà đã vui vì có người cháu như anh…
– Ừm… cảm ơn em.
Phong bước ra phía cửa. Phong lại rời xa Thủy rồi sao, Thủy không cam tâm. Anh đã đến với Thủy kia mà, tại sao anh lại bỏ đi như thế?
– Anh Phong, anh có thể cho em biết anh nghĩ gì về em được không?
Thủy đỏ mặt. Chắc Phong sẽ chẳng cho Thủy biết suy nghĩ trong đầu anh đâu, nhưng Thủy vẫn muốn hỏi anh. Tại sao anh cứ làm Thủy phải đau đầu, đau cả tim như thế?
Phong nhàn nhạt cất lời.
– Em là một nhân viên nghiêm túc, đáng tin cậy.
– Chỉ… chỉ vậy thôi sao?
– Đúng.
– Vậy… tại sao anh lại đến đây tìm em?
– Tôi muốn tìm nhân viên của mình không được sao?
Thủy ấm ức. Phong thật quá đáng, anh rõ ràng có quan tâm đến Thủy, nhưng anh lại không chịu thừa nhận, anh muốn gì ở Thủy, muốn làm Thủy phải phát điên lên sao? Thủy đanh giọng.
– Được. Vậy mong anh để ý giùm em, em đã có bạn trai, em không muốn anh ấy phải ghen.
Phong sững lại, rồi anh khẽ gật đầu. Anh cứ vậy bước ra khỏi cửa.
Thủy chịu thua Phong thật rồi. Anh không yêu Thủy, anh chỉ đơn giản là muốn một điều gì đó không rõ ở Thủy, nhưng tiếc rằng đó lại không phải là tình yêu.
Thủy quyết định rồi, Thủy sẽ quên hết tất cả. Thủy không đủ can đảm để cứ chờ đợi Phong trong thấp thỏm, hoặc giả Thủy là kẻ ích kỷ thật, thì Thủy cũng đành chấp nhận. Thủy sẽ sống như lời khuyên đơn giản dành cho phụ nữ, bởi phụ nữ là để yêu thương mà, Thủy không muốn chịu đựng tổn thương thêm nữa. Dù có buồn thật nhiều nhưng Thủy tin thời gian sẽ giúp Thủy quên đi mọi chuyện.
*****
Thủy dọn dẹp lại phòng ốc một chút, cảm giác mệt mỏi khiến Thủy không muốn nấu nướng gì, Thủy định bụng sẽ xuống dưới ăn bát phở.
– Cộc cộc cộc!
Là Dũng rồi, có lẽ anh mới là người Thủy cần. Thủy thở dài, nhẹ nhàng mở cửa rồi mỉm cười với Dũng.
– Giờ muộn rồi, giáo viên không tiếp học trò nữa. – Thủy nói vậy bởi Dũng hay trêu Thủy là giáo viên dạy nấu ăn cho Dũng.
– Vâng, em muốn mời cô đi ăn tối mà, hì hì.
Thủy chưa bao giờ thấy Dũng đáng yêu như lúc này, ít nhất bên Thủy cũng có một người trân trọng Thủy, chẳng như con người hờ hững vô tình kia.
Thủy phì cười nhìn vẻ mặt chờ đợi của Dũng rồi gật đầu làm gương mặt kia bừng sáng rạng rỡ. Con gái hạnh phúc khi được yêu, chắc chắn là vậy rồi. Mạnh mẽ lên nào Thủy!