Những Đóa Hoa Không Tàn Úa - Chương 22
Vừa bước lên tầng ba, Thủy có chút ngạc nhiên khi căn phòng nhỏ bên cạnh phòng giám đốc mở cửa. Thủy nhìn vào bên trong, ra là Hương ngồi ở đó. Vậy là Hương không ngồi cùng phòng với Phong. Thủy bỗng thấy có chút vui mừng, nhưng rồi cô tự chấn chỉnh bản thân là chẳng có gì là quan trọng. Phong chẳng còn liên quan gì đến Thủy nữa mà.
Thủy gõ cửa phòng giám đốc, âm thanh ấm áp quen thuộc vang lên. Thủy mở cửa bước vào.
Thấy Thủy, Phong chỉ nhìn cô trong một giây rồi lại tập trung vào màn hình máy tính. Thủy tiến lại gần anh, giọng lạnh lùng.
– Sếp Phong, tôi không muốn đi công tác, anh bố trí người khác có được không?
– Không.
Phong chỉ trả lời đơn giản như vậy, có vẻ anh không muốn nói chuyện với Thủy. Thủy lại ức nghẹn, anh ta cứ luôn bắt ép Thủy, nhưng những điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ làm Thủy đau lòng mà thôi. Thủy kìm nén cơn tức giận, giọng run run.
– Sếp… tại sao anh lại muốn ép tôi? Tôi có gì đáng để anh ép buộc?
Phong nhàn nhạt cất lời.
– Em đang được nhận mức lương không chỉ của một nhân viên kế toán, em cần làm thêm việc tôi giao.
– Tôi không cần mức lương đó, anh báo lại cho chị Liên có được không? – Thủy ấm ức nhìn gương mặt lạnh tanh của Phong.
– Tại sao em lại không thích đi công tác? Có vấn đề gì sao? – Phong nhướng mày nhìn Thủy.
– Anh… anh hiểu mà…
Thủy đỏ mặt trả lời. Phong cố tình không hiểu, bởi anh ta không muốn hiểu. Anh ta muốn trêu đùa Thủy?
– Nếu chỉ vì tình cảm thì không đáng đâu, đây là cơ hội tốt trong công việc cho em.
Vậy là Phong không cần giả vờ là không hiểu, mà chính xác là anh khẳng định anh không yêu Thủy. Thủy ngậm ngùi im lặng. Được, nếu Phong đã muốn tách bạch tình cảm và công việc thì Thủy cũng sẽ không nghĩ nữa, tình yêu đâu phải là tất cả. Cơ hội đi công tác không phải dễ mà có được, Thủy chẳng mong mình được đi từ lúc vào công ty mà có được đâu. Thủy trầm ngâm một hồi rồi khẽ gật đầu.
Phong tủm tỉm, rồi anh lấy lại vẻ lạnh lùng.
– Thế nhé, em có thể về sớm chuẩn bị, sáng mai đoàn chúng ta sẽ khởi hành.
– …
Thủy bặm môi rồi quay người bước đi. Phong cho Thủy tự do trong ngày hôm nay, vậy Thủy sẽ về sớm chuẩn bị hành lý vậy.
Thủy tạt qua siêu thị mua ít đồ, đặc biệt là mua một chiếc vali kéo nho nhỏ phục vụ cho chuyến đi công tác thứ hai trong đời.
Chuyến công tác đầu tiên Thủy đi là một chuyến đi ngắn có hai ngày, hồi còn làm việc ở công ty cũ. Từ Hà Nội đến Hải Phòng thôi mà, lại chính là quê Thủy nên nhìn chung chẳng có gì đặc biệt, nhưng chuyến đi vẫn để lại ấn tượng thú vị trong lòng Thủy, thế nên vào Việt Phong Thủy cũng háo hức đi công tác lắm, chỉ là chưa có dịp mà thôi.
Sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, quần áo, đồ dùng cá nhân đã gọn gàng một lượt, Thủy cũng lên chút kế hoạch đi chơi đâu đó ở Cần Thơ trong tận bảy ngày tới. Thích mê ý chứ, bỏ qua mấy cảm giác ức chế mà Thủy sẽ cố gắng tránh xa nhất có thể ra thì Thủy sẽ được thoải mái “phượt” miền Tây sông nước rồi. Sướng, sướng quá đi chứ lị!
Thủy hí hửng lướt mạng xem mấy thông tin du lịch Cần Thơ rồi ghi chú lại vào lịch trình, đi lượn các vườn trái cây này, rồi đi ăn các món đặc sản miền Tây nữa chứ… Kể mà được đi riêng với sếp thì có phải trọn vẹn không nhỉ? Thủy lắc lắc đầu, sao Thủy lại nghĩ vớ vẩn thế chứ, Thủy không cần sếp, Thủy ghét sếp.
Email lịch trình được Hương gửi cho cả nhóm, Thủy xem qua rồi gật gù. Tám giờ sáng mai có mặt ở sân bay Nội Bài, ừm, vậy Thủy đi ngủ thôi, sáng mai còn đi sớm.
Thủy hẹn báo thức rồi chìm dần vào một giấc ngủ nhẹ nhàng, mấy hôm rồi Thủy không được ngủ ngon mà.
*****
Cơn đau bụng quằn quại lúc sáu giờ sáng làm Thủy co quắp trên giường. Sao tự dưng Thủy lại đau bụng thế nhỉ, Thủy cố gắng hít thở nhẹ nhàng nén cơn đau rồi gọi cho cô Thuận, nhờ cô ra mua giúp Thủy bát cháo. Thủy nhớ ra tối qua háo hức quá mà Thủy bỏ luôn bữa tối, giờ cơn đau dạ dày hành hạ Thủy đây mà.
Gọi mấy cuộc mà cô Thuận không nhấc máy, Thủy khó chịu quá mà chẳng biết kêu ai, đúng lúc có tiếng chuông điện thoại. Sếp Phong gọi Thủy. Thủy nhìn đồng hồ, bảy rưỡi xừ mất rồi!
– Em đang ở đâu thế, cả đoàn tập trung ở sân bay rồi.
– Sếp… sếp ơi… em… em đau bụng quá…
Thủy nói ngắt quãng, gắng gượng mãi mới hết câu. Nhưng chỉ nghe được có thế, người ở đầu bên kia liền xanh mặt.
Thủy thấy Phong dập máy thì đoán sếp đang tức Thủy lắm. Thủy cũng chẳng biết phải làm sao nữa, giờ mà có giết Thủy thì Thủy cũng không thể đến sân bay được. Vắng Thủy thì cũng có sao đâu, chỉ là Thủy có hơi hơi tiếc chuyến đi này thôi.
Một lúc sau, cơn đau cũng nguôi dần, Thủy lại chìm vào giấc ngủ mơ màng. Đằng nào cũng muộn rồi mà, giờ đành nghỉ ngơi thôi chứ còn biết sao. Thủy sẽ xin lỗi sếp sau vậy. Có khi như vậy lại tốt hơn…
– Cộc cộc cộc!
Thủy giật mình tỉnh giấc.
Ai gọi cửa phòng Thủy thế nhỉ? Thủy ôm cái bụng vẫn còn nhâm nhẩm đau ra mở, rồi Thủy ngỡ ngàng.
Người đang đứng trước cửa phòng Thủy là… Phong!