Những Đóa Hoa Không Tàn Úa - Chương 23
– Sếp… chuyến bay…
Thủy áy náy nhìn Phong khẽ nói, mặt Thủy tím tái, nhăn nhó vì đau. Gương mặt hớt hải trắng bệch của Phong nhìn chằm chằm vào Thủy.
– Tôi đưa em đi viện.
– Thôi… em… không sao…
Thủy vội xua xua tay. Phong liền tiến lại… bế bổng Thủy lên làm Thủy ngỡ ngàng mà… hạnh phúc. Màu da tái mét của Thủy bỗng đỏ ửng lên. Sếp định đưa Thủy đi viện sao? Thủy quẫy quẫy chân đòi xuống.
– Sếp ơi… em chỉ cần một bát cháo thôi… em đau dạ dày… cho em xuống đi…
– Có thật không?
Phong nhướng mày cúi xuống nhìn gương mặt đỏ bừng của Thủy. Thủy ngượng quá, nhân lúc Phong thả lỏng, Thủy vội giằng tay Phong để thoát ra, kẻo lỡ ai nhìn thấy thì ngại chết. Đã có lần sếp cõng Thủy rồi đấy chứ, nhưng sao cảm giác lần này khác một trời một vực? Cảm giác lúc này chỉ có thể nói là… tuyệt. Hình như Thủy vừa uống thuốc giảm đau thì phải?
Thủy gật gật đầu nhìn Phong xấu hổ. Tại Thủy không chịu chăm sóc bản thân cho tốt nên mới làm hại đến mọi người.
– Em vào nằm nghỉ đi, tôi đi mua cháo cho em.
Sếp Phong đi mua cháo cho Thủy? Thủy có đang mơ không? Thủy cảm động, áy náy nhìn sếp.
– Thôi, sếp quay lại sân bay đi. Em qua nhờ cô hàng xóm mua giúp em cũng được. Em xin lỗi anh vì… em…
– Em có biết mấy giờ rồi không?
Thủy nhìn đồng hồ, chín giờ mất rồi, giờ sếp có quay lại cũng chẳng kịp. Tại Thủy mà hỏng chuyện của sếp, của công ty. Thủy trầm xuống vì ân hận.
– Em về giường nằm nghỉ đi. Chờ tôi một lát.
Thủy cũng đành ôm bụng quay trở lại giường. Vừa đi được một bước, lại có bàn tay phía sau ôm bổng Thủy lên. Sếp Phong… sao sếp cứ làm em đau tim thế này chứ?
Phong bế Thủy về giường rồi anh ra ngoài mua cháo cho Thủy.
Thủy đang đau bụng kia mà, thế nhưng sao Thủy lại chẳng còn cảm thấy đau gì nữa thế nhỉ? Sếp Phong quan tâm đến Thủy? Thủy đang lâng lâng hạnh phúc. Nhưng, Thủy cũng tự nhắc nhở bản thân, chắc chắn sếp chỉ vì lo lắng cho nhân viên của sếp thôi, chẳng phải chính sếp đã khẳng định với Thủy vậy sao, Thủy đừng nên hi vọng làm gì. Chỉ là, tim Thủy lúc này chẳng nghe lời Thủy gì cả, nó cứ đập thình thình giai điệu vui tươi không kiềm chế nổi. Sếp Phong có quan tâm đến Thủy!
*****
Phong cũng tự hỏi mình, tại sao vừa nghe giọng nói thều thào của Thủy qua điện thoại, đầu anh chẳng còn nghĩ đến một cái gì nữa, chỉ muốn ngay lập tức đến bên cô gái ấy. Thủy đang gặp nguy hiểm, anh chỉ biết mỗi điều ấy, thế nên anh vội bắt taxi quay lại, không quên nói với ba người kia cứ vào Cần Thơ trước, anh sẽ vào sau.
Nhớ ra Thủy nói mình ở tầng ba, Phong vừa đến cửa nhà Thủy thuê trọ đã vội lao lên, gõ cửa luôn cả mấy phòng, may mà cô gái ấy cũng ra mở cửa. Nhìn Thủy nhăn nhăn nhó nhó nhưng có vẻ không quá nghiêm trọng, anh bỗng thở phào. Thủy không sao cả! Chỉ cần biết vậy là đủ. Nhưng, anh bị làm sao thế này? Phong vỗ vỗ vào đầu mình rồi giật mình khi chị chủ quán cháo ngay dưới tầng một nhà trọ của Thủy tươi cười đưa hộp cháo dinh dưỡng trẻ em cho anh.
– Cậu là người yêu con bé Thủy à? Hôm trước chị thấy cậu đón nó, con bé ngoan lắm, chả bao giờ thấy chơi bời gì, hình như cậu là người đầu tiên đến đây thì phải…
Phong cười cười ngượng nghịu, chẳng hiểu sao anh lại không phủ nhận, không phải anh đã nói là không muốn làm lỡ thời gian của Thủy sao?
Phong mang hộp cháo nóng hổi quay lại, đặt lên bàn rồi ngồi xuống bên Thủy. Anh khẽ lay Thủy dậy.
– Em dậy ăn đi, tôi nghĩ em nên đi khám để chữa dứt điểm đi.
Thủy mơ màng mở mắt rồi giật mình khi thấy sếp. À đúng rồi, sếp đi mua cháo cho Thủy mà. Thủy đỏ mặt ngồi dậy.
– Cảm… cảm ơn anh… em cũng đỡ nhiều rồi… em ít khi bị đau bụng thế lắm… lần trước… buổi chiều thứ sáu đó… là em… nói dối thôi…
Thủy lúng túng thú nhận, hình như Thủy đã đủ tin tưởng Phong để không ngại thẳng thắn với anh thì phải. Thủy cảm thấy nên nói thật để Phong không phải lo lắng cho cô.
Phong nhìn Thủy với chút dò xét.
– Tại sao lại nói dối?
– À… tại sếp bắt em làm việc muộn đó…
Thủy cầm thìa cháo thổi phù phù rồi cho vào miệng. Cháo trẻ em ngon thật, hay do Thủy đang vui nhỉ?
Phong cười cười.
– Em không đọc kỹ quy định à, người đã có gia đình được về sớm mà.
– Em làm gì đã có gia đình?
– Ai là người không có gia đình? Không lẽ em tự có mặt trên đời à?
– Sếp… sếp đùa em… – Thủy nhăn nhó bực bội.
– Tôi đặt quy định thế, ai theo hay không thì tùy, tôi không ép.
Thủy hậm hực, đúng là thế mà, mọi người toàn về từ sáu giờ cả, chỉ mỗi Thủy cứ còm cõm làm việc thôi. Nhưng, thế mới là Thủy.
– Em nên về như mọi người, như vậy tốt cho dạ dày của em hơn. – Phong nhẹ giọng khuyên Thủy.
– Thế sếp đổi lại quy định đi! – Thủy bĩu môi.
Phong sững lại, anh nhàn nhạt cất lời.
– Tôi không thích thay đổi quyết định của mình.
– Hừm… sếp bảo thủ.
Thủy quyết định không tranh cãi với Phong nữa, tập trung vào hộp cháo. Có vẻ có chút đồ ăn là dạ dày của Thủy cũng ngoan ngoãn rồi. Thủy nhìn Phong đầy cảm kích xen nỗi áy náy từ sâu thẳm.
– Hôm nay… em… em cảm ơn sếp nhiều lắm. Nhưng… chuyến bay của anh…
– Không sao đâu, chiều tôi sẽ bay vào đó sau. Em cứ nghỉ ngơi đi, không cần tham gia nữa.
Không tham gia nữa sao? Lúc này Thủy lại muốn tham gia, Thủy muốn được gần Phong, không muốn Phong ở bên cô gái xinh đẹp đó tại một nơi xa lạ không có Thủy.
– Em…
Phong nói rồi đứng dậy. Sắc mặt Thủy đã hồng hào trở lại làm Phong khẽ thở phào.
– Tôi về đây. Đừng bao giờ để mình đói nữa nhé!
Phong vừa quay mặt đi, Thủy bỗng lấy hết can đảm nói với theo.
– Anh Phong… em khỏe rồi… em muốn đi công tác. Chiều nay em đi cùng anh có được không?
– Không cần. Tôi không muốn nhân viên của mình ngất xỉu trong đó.
Phong lạnh lùng cất lời. Anh cũng không hiểu sao lúc này đây anh không muốn Thủy đi cùng nữa. Anh cảm thấy… nguy hiểm. Anh sợ. Không phải sợ Thủy, mà là một nỗi sợ nào đó vô hình.
Thủy ấm ức nhìn bóng lưng của Phong khuất dần khỏi cửa. Tại sao anh cứ làm Thủy vừa vui vừa buồn như thế? Thủy muốn tránh anh, nhưng chính anh kéo Thủy lại gần, rồi chính anh lại đẩy Thủy ra xa. Thủy biết phải nghĩ thế nào đây? Cứ thả lỏng bản thân mà chạy theo anh, chấp nhận sự nóng lạnh thất thường của anh, chờ đợi một ngày anh yêu Thủy, khi cái ngày đó chẳng biết có hay không? Hay, Thủy sẽ chạy trốn thật xa khỏi anh, để Thủy không còn phải nghĩ ngợi gì về anh, không còn phải đau đớn khi bị anh từ chối?
Thủy không biết nữa.
Thủy chỉ biết là Thủy đang buồn. Phong vẫn là không yêu Thủy.
Thủy ỉu xìu, ôm gối nằm vật ra giường.