Những Đóa Hoa Không Tàn Úa - Chương 24
Sau cơn đau bụng vật vã lúc sáng rồi lại được bát cháo trẻ em an ủi cái dạ dày hư hỏng, Thủy cũng tranh thủ ra chợ mua chút đồ ăn về nấu bữa trưa, chuẩn bị tinh thần để hai giờ chiều đến công ty. Đã không đi công tác thì Thủy cũng phải đi làm chứ, nghỉ sao được.
Vừa dắt con xe LEAD xám thân thuộc được treo lủng lẳng mấy túi đồ rau dưa thịt cá vào tầng trệt để xe của ngôi nhà năm tầng như một cái chung cư mini này, bỗng Thủy thấy có dáng người quen quen. Ô… là Dũng, anh đang làm gì ở đây thế nhỉ?
Hình như Dũng không để ý đến Thủy, bởi anh đang tay xách nách mang khá nhiều thứ. Anh mới chuyển đến đây ở sao? Thủy ngạc nhiên nhướng mày, dẫu sao cũng có chút quen biết, Thủy liền gọi Dũng.
– Anh Dũng!
– Ơ… Thủy. Em cũng ở đây à?
Dũng quay lại, bắt gặp Thủy, anh cũng tỏ vẻ ngạc nhiên. Rồi, Dũng đặt ba lô túi xách xuống, hồ hởi ra dắt xe giúp Thủy, đặt ngay ngắn vào hàng lối.
– Trùng hợp thế nhỉ, mình có duyên quá!
Dũng cười cười, anh lại đeo ba lô lên vai, một tay cầm túi xách to của mình, tay còn lại thì xách tuốt mấy cái túi nilon rau thịt cá của Thủy làm Thủy ngài ngại.
– Anh xách bao nhiêu đồ thế, cứ kệ em…
– Ăn nhằm gì, nhẹ hều… Em ở tầng mấy?
– Em ở tầng ba anh ạ. Anh mới đến đây thuê ạ?
– Ồ lại trùng hợp nữa, anh cũng ở tầng ba.
Thủy không ngờ lại có duyên với Dũng như thế. Vậy là Thủy có hàng xóm mới là Dũng rồi sao? Ở khu nhà trọ này Thủy cũng không quen biết nhiều, căn bản Thủy đi làm suốt, Thủy biết có chị Thiện bán cháo dưới tầng trệt bởi hay qua lại, rồi có cô Thuận với hai em sinh viên cùng tầng thôi, giờ thêm một anh hàng xóm có vẻ hiền lành thế này, Thủy bỗng thấy vui vui.
– Sao anh lại tìm được khu này thế ạ? Trước em phải nhờ dịch vụ mất mấy trăm nghìn mới tìm được, mà em cũng ưng lắm hì hì.
Thủy tươi cười nhìn gương mặt lấm tấm mồ hôi vì xách nặng của Dũng. Xét về vẻ bề ngoài, Dũng là một anh chàng khá ưa nhìn, nếu chấm điểm có lẽ được tám, nhưng điều Dũng gây ấn tượng cho Thủy là ở anh toát lên cảm giác tin cậy dễ gần mà Thủy cảm nhận được ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.
Nghe Thủy nói vậy, Dũng tủm tỉm nói.
– Anh cũng nhờ dịch vụ, có khi cùng dịch vụ với em đấy.
Bước lên tầng ba, Thủy vui vẻ bảo Dũng.
– Phòng em đây rồi, em cảm ơn anh nhé, may quá, hôm nay em cũng hơi mệt…
Dũng đặt túi đồ của Thủy xuống, anh mở ngay cửa phòng bên cạnh làm Thủy lại tiếp tục ngạc nhiên. Không phải đây là phòng của hai em sinh viên trường Tự nhiên thuê trọ hay sao?
– Anh ở phòng này ạ?
– Ừ. Anh thấy chủ nhà bảo người phòng này mới dọn đi, anh thấy hợp lý nên dọn vào đây luôn, vừa sáng nay thôi.
– Hì hì… thế mình là hàng xóm xịn rồi anh ạ. Có gì cần giúp anh cứ bảo em nhé. Em về phòng đây.
Thủy nhe răng cười, cô xách mấy túi đồ của mình về phòng.
Thủy nên vui hay không vui đây nhỉ? Chẳng phải Thủy muốn tránh Phong sao, như thế này liệu có tránh được không khi lỡ đâu họ lại hay tụ tập ở đây? Nhưng mà… Thủy sẽ hay được gặp Phong hơn. Ôi đau đầu quá đi mất!
Thủy sơ chế qua đồ ăn rồi cất dần vào tủ lạnh. Thủy định đi công tác xa nhà một tuần nên đã dọn sạch cái tủ lạnh từ chiều qua, hậu quả là tủ chẳng còn cái gì nên sáng nay mới khốn khổ thế, giờ lại phải lấp đầy nó thôi.
– Cộc cộc cộc…
Tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Chắc Dũng ới Thủy đây mà. Anh chàng mới đến còn lạ nước lạ cái, Thủy cũng muốn giúp đỡ anh một chút, Thủy vội ra mở cửa.
– Hì hì… cho anh xin bữa trưa nhé, anh mới đến nên không biết chợ ở đâu, giờ cũng mười một giờ rồi.
Dũng ngường ngượng hỏi Thủy. Thủy không thoải mái lắm khi bạn của Phong lại muốn ăn trưa cùng Thủy, nhưng dẫu sao Dũng cũng là bạn của bạn trai Thủy, dù có vẻ Phong và Thủy đã chia tay. Lằng nhằng thật, nhưng Thủy khẽ gật đầu. Dũng phì cười, đôi mắt ánh lên nỗi vui mừng.
– Em mệt à, để anh nấu cơm cho. Em cứ nghỉ đi. Nhìn em xanh xao lắm.
Dũng nói rồi đon đả tiến vào góc bếp nhỏ của căn phòng trọ. Thủy làm sao có thể để Dũng làm chứ, Thủy vội đẩy Dũng ra rồi nói.
– Thôi, ai lại thế, anh cứ ngồi chơi, chờ em một lúc là được.
– Hì hì, đã ăn chực rồi thì phải lao động chứ. Hay… mình cùng làm?
Dũng nhướng mày hỏi Thủy làm Thủy bỗng ngượng ngùng cúi mặt. Cùng làm ư? Thủy chưa bao giờ cùng nấu ăn với bạn nam nào cả. Tại là Thủy sống có vẻ tách biệt, bởi sau khi đóng cửa trái tim lần đầu Thủy không tiếp xúc với nam giới mà.
Dũng chẳng chờ Thủy đồng ý, anh liền làm tiếp mấy việc còn dang dở của Thủy ở khu bếp. Thủy đang thái thịt. Dũng cũng cầm dao thái. Nhìn bàn tay lóng ngóng chực thái vào tay đến nơi của Dũng mà Thủy xanh mặt.
– Anh có biết làm không thế… nhìn sợ quá…
– Có sao đâu, không biết thì rồi biết.
Dũng cười cười, tập trung vào dao thớt làm Thủy đành thở dài nhặt mớ rau muống còn để trong túi vậy. Thủy chẳng biết phải nghĩ sao nữa.